Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

Tình yêu vụng trộm

Tháng ba, nắng vẫn oi , vẫn hối hả, vẫn rực rỡ, vẫn bồn chồn xúc cảm…Tháng ba, lất phất những hạt mưa đầu mùa như khiêu vũ, như góp mặt để mua vui. Tháng ba, em vẫn có anh ở đó, vẫn nhìn, vẫn thấy, vẫn nồng nàn sự yêu thương. Duy chỉ có một điều duy nhất vị trí của em bây giờ đã khác...
Mình đã lạc mất nhau giữa những bộn bề ghen tuông xốc nổi. Anh tạm trả cho em về với thế giới mà anh nghĩ nó vẫn bình yên như vốn dĩ. Ừ thì thế giới vẫn yên bình thật, chỉ có lòng em bộn bề sóng gió mà thôi. Lạc mất anh, lạc nỗi buồn, nỗi nhớ, lạc đi cả yêu thương.

Tình yêu vụng trộm

Tình yêu vụng trộm
Tình yêu vụng trộm
Rồi anh có được cô ấy, nhanh một cách choáng ngợp, đến vội vàng. Cô ấy khỏa lấp đi khoảng trống trong anh về em, cô ấy thay thế em để yêu anh, cô ấy thay thế em được anh yêu, cô ấy thay thế em bảo vệ anh, cô ấy thay thế em giữ lấy cả thế giới của em. Cả em và cô ấy đều xứng đáng được yêu. Vậy nên, anh đã yêu cả hai. Chua chát, ngọt bùi, cay đắng, cả em và anh đều có thể cảm nhận được. Anh trao cho cô ấy những cái ôm, sau lưng anh đan tay vào em. Anh cho cô ấy sự lãng mạn cả thế giới đều biết, sau lưng em thì vẫn có những ngọt ngào vụng trộm từ anh. Anh cho cô ấy niềm tin, anh lại gieo vào lòng em niềm hi vọng. Chúng ta vẫn đang yêu nhau như đã từng, nhưng vị trí của em bỗng chốc lại đổi khác...
Em tự thấy rằng mình sao xấu xa quá đỗi, em tự trách bản thân mình không tốt, em trượt dài trên những sai lầm của mình mà chẳng thể thấy đâu là đích đến để dừng lại. Đơn giản chỉ vì, cả anh và em, không ai chịu buông bỏ được lòng tham chiếm hữu của mình, không ai có thể dứt khoát được tình cảm của bản thân để rồi cho cả ba cứ phải xoáy sâu vào trong vòng tròn không điểm bắt đầu mà cũng chẳng thấy hồi kết thúc.

Anh vẫn muốn những khoảnh khắc được cùng với em, em thì vẫn muốn được yêu anh như em đã từng. Vậy ai là kẻ có lỗi? Liệu rồi chúng ta sẽ đi đến đâu khi cả hai đã quá đủ độ trưởng thành để có thể đoán được cái kết của một cuộc tình không chỉ hai người? Liệu rằng anh sẽ yêu cô ấy hay là em? Anh hãy lựa chọn đi, chỉ được yêu một người mà thôi…
Xem thêm:

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Cảm ơn anh đã đến đây...

Từ lúc gặp được anh, bầu trời trong đôi mắt em - dù chỉ là một ngày thật uể oải của giông tố hay nhạt thếch lúc hè đều nhường chỗ cho mùa thu cô độc, dù đó là một buổi chiều thứ sáu mệt mỏi vì tiết tổng kết ở lớp, hay những định luật Vật lý khô khan em cũng sẵn sàng gặm nhấm, nhâm nhi bộ não có số chẵn nếp nhăn của em, hay tệ hại hơn nữa là thời điểm lúc đó, em đang đạp xe đi học bỏ lại sau lưng tiếng thở dài của mẹ, nặng hơn nguy cơ cả thành phố này chuẩn bị đổ sầm xuống…
Bất kể là xung quanh có khi chuyển mình đẹp đẽ lên một chút, cũng có thể là sẽ khiến cho em như một phản xạ lập trình bị lỗi nhịp, và cứ thế nức nở. Là nức nở, là những cảm xúc yên bình đến lạ trong như nước mắt ở trong lòng em

Cảm ơn anh đã đến đây...

Cảm ơn anh đã đến đây...
Cảm ơn anh đã đến đây...

Anh ạ!
365 ngày trở về trước khi em mang hình ảnh dai dẳng của anh, từ vô nhận thức, âm thầm, mơ hồ, nỉ non, cho đến khi đã trở thành cái tên của nhân vật trong một bộ phim cũ rích với một nội dung về thứ tình yêu lặng tờ, nhạt nhẽo.
Em đã mang theo hình ảnh ấy của anh, từ tiếng bóng đập sân ở ngôi trường cấp ba, từ dãy hành lang dài cuối dãy học, và bàn cờ về cuộc đời. Từ những tin nhắn không bao giờ lưu thành tên em vẫn rúc rích cười mỗi lần nhận được…
Anh ạ!
Thực ra đã bao giờ anh quên được em hay chưa? Để em theo những công việc anh cho là bận rộn, những bài học chính trị và những người bạn mới của anh? Đã bao giờ anh quên đi mất em rất thích uống sữa đậu nành không pha đường có đá lạnh, em thèm được ăn hủ tíu gõ nhưng cực kỳ ghét mùi hăng hắc của lá hành?
Đã bao giờ anh thôi nhớ rằng trong mùa giao thừa đêm hôm ấy anh không đứng một mình giữa biển. Em là người đã đồng hành cùng anh. Người con gái chưa bao giờ cao được đến vai anh dù cho đã mang giày cao gót? Em đoán rằng tất cả mọi người con gái có mái tóc dài trên đời này đều sẽ thực sự muốn biết người đàn ông cô ấy yêu lưu giữ những ký ức gì trong nhật ký của họ.
Em từng thì thào với anh rằng em thật may mắn, vì người đã bước vào giấc mơ khi em biết yêu. Là anh chứ chẳng phải một ai khác. Là nụ cười khi em đã vun vén xong cho lẵng hoa đỏ thắm trong một phần ba ký ức, trong nhũng ngày còn hít thở.

Cảm ơn anh đã đến đây...
Xem thêm:

Tình yêu của chúng ta đang bắt đầu từ đây...

Có nỗi nhớ nào bằng nỗi của người nhớ yêu xa? Con đường dài thênh thang nay chỉ còn một mình đôi chân này đứng đấy đợi anh. Người thương! Ngày qua ngày, cuộc sống chẳng hề thay đổi, vẫn 24 giờ lặng trôi trong âm thầm. Lâu rồi, à không! Phải là lâu lắm rồi, chúng ta đã không gặp nhau anh nhỉ. Anh giờ nơi đó, có còn nhớ tới nơi này không?
Đà Nẵng về đêm đẹp lắm, càng ngày càng trở nên lung linh hơn nhưng gió thì thi thoảng hơi thoáng chút buồn. Một mình lạc lõng giữa con đường lộng gió đông người này, tự dưng em đã ý thức được lòng mình thật trống rỗng, cô đơn đến nỗi mình chẳng thể nhận ra được chính mình là ai. Chẳng phải vì em muốn mình như vậy đâu, cũng chẳng phải em không có ai bên cạnh, chỉ là em cảm thấy cô đơn vì ai đó đang không ở nơi này.

Tình yêu của chúng ta đang bắt đầu từ đây...

Tình yêu của chúng ta đang bắt đầu từ đây...
Tình yêu của chúng ta đang bắt đầu từ đây...
Thật khó khi yêu thương xa vời đến hàng ngàn cây số phải không anh? Nhiều khi buồn lắm, uất ức lắm, chỉ muốn chạy ngay tới bên cạnh anh để trút đi hết tất cả sự mệt mỏi, tâm sự nhưng xa lắm, muốn nhắn tin cho một ai đó, nói rằng: "Tôi nhớ anh!" nhưng vừa mới chạm vào bàn phím thì lại ngay lập tức xóa ngay câu chữ, tự mình làm mình cho đau rồi khóc, vì không muốn cho ai phải bận tâm.
Đôi lúc, nhìn nhỏ bạn thân được người yêu mua cho đồ ăn sáng, nói chuyện với người yêu cười tít cả mắt mà anh biết không? Lòng em bỗng dưng lại cảm thấy xót xa cho tình cảm của đôi ta, tim tự dưng lại bóp chặt rồi nghẹn ứ ở cổ họng, muốn khóc mà chẳng thể được, thay vào là tự cười nhạt với chính bản thân mình. Em đâu có thua gì nó, chẳng qua là đã từng. Em nhớ lắm! Nhớ những lúc anh nhìn em lúc ăn, lúc em ngồi một mình bơ vơ giữa đám bạn, anh xuất hiện lúc nào mà chẳng hay rồi lại nở nụ cười ấy, hơi ấm ấy, chọc cười em một cách quá đáng. Nhớ những lúc cãi nhau mà lúc nào em cũng phải thua cái triết lý của anh. Giờ thì chỉ là quá khứ!
Thời gian xa anh, cũng chính là quãng thời gian em tự mình học cách tự lập, quên đi thói quen nhận được sự quan tâm của ai lúc trước, tự học cách chăm sóc bản thân mình nhiều hơn, nhất là giữa thế giới ồn ào này. Tự yêu lấy bản thân mình nhiều hơn để cho khỏi phải bơ vơ. Vì yêu xa hơn hết là niềm tin để giúp cho khoảng cách kia sẽ không quá lớn, để cho tình yêu của chúng ta xích lại gần nhau hơn…

Yêu xa, em biết rằng mình cần phải cố gắng rất nhiều, để không phải nguôi mất đi niềm tin, để cho anh không phải bận tâm nhiều vì cô gái ngang bướng chưa trải đời như em. Để cho anh biết rằng, em vẫn ở đây, đợi anh, chờ anh cho dù có bao nhiêu đàm tiếu bên ngoài rằng yêu xa khó lắm, rằng chỉ có nỗi đau làm gì tồn tại hai từ hạnh phúc và chỉ có kẻ ngốc mới chấp nhận sự thiếu thốn như vậy. Nhưng mặc kệ, miễn tình em, tình anh luôn hướng về nhau, khoảng cách cũng đâu hề xa khi chúng ta xem nhau là tất cả phải không anh? Yêu xa đừng nên nản vì xa cách mà hãy trân trọng vì đó chính là thử thách của tình yêu…
Xem thêm:

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

Anh à, hãy cứ im lặng như vậy đi nhé

Một ngày đẹp trời nào đó, em sẽ không cần thứ tình yêu mãnh liệt nữa, điều em mong muốn là một người sẽ ở bên em, quan tâm em và đi cùng em đến tận cuối của con đường. Em vẫn chờ mong để điều đó trở thành hiện thực, hãy cùng em hoàn thành nốt chặng đường tương lai phía trước được không anh?
Tháng 4 gõ cửa, mùa hoa loa kèn đã bắt đầu khoe sắc hương thơm ngào ngạt. Em đã từng nghĩ rằng sẽ cùng anh chung tay đi đến cuối con đường, đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ, tương lai ấm áp vậy mà giờ đây...?

Anh à, hãy cứ im lặng như vậy đi nhé

Anh à, hãy cứ im lặng như vậy đi nhé
Anh à, hãy cứ im lặng như vậy đi nhé

Chiếc xe bus quen thuộc cũng đã đến, trong cái thời tiết thay đổi thất thường này đã làm em cảm thấy quá đỗi mệt mỏi, mệt mỏi ngay cả cách em bước chân lên chuyến xe quen thuộc đó. Em chọn cho mình một chiếc ghế cuối cùng ngay bên cạnh cửa sổ để có thể quan sát được mọi chuyển động, cả những giọt nước mắt rơi vội trên má sẽ không ai có thể biết và bắt đầu suy nghĩ. Là một người luôn sống trong quá khứ, luôn suy nghĩ và hay phức tạp hóa mọi vấn đề nên những thứ em tiếp xúc, thái độ hờ hững và thờ ơ của anh đã khiến cho một đứa như em phải phát điên lên.
Là con gái nên em cũng khát khao nhận được sự quan tâm, cần một bờ vai che chở những lúc em yếu lòng. Là con gái nên em muốn được đi rong chơi trên khắp phố đông người, cầm tay anh trên con đường quen thuộc hay những cái ôm vội vã anh trao. Là con gái em chỉ có ước như vậy thôi.
Anh à, em đã kiên nhẫn ngồi đây đợi anh hàng tiếng đồng hồ ở quán quen thuộc, ánh mắt cứ vỡ òa rồi lại hụt hẫng khi đó không phải anh. Từng đôi lướt qua nhau làm cho trái tim em đau nhói, dường như em cảm nhận được từng cơn đau nó mang lại. 12h đêm rồi anh à, anh ra đi, ra đi mà, đừng để cho em phải bơ vơ giữa chốn đông người như vậy nữa. Em sợ lắm anh biết không. Nhưng mọi sự chờ mong của em dường như đều là vô nghĩa, sự im lặng chính là nhát dao đâm nát tim em để đến ngày hôm nay nó vẫn còn rỉ máu. Sự đau khổ, hụt hẫng và cả những lời giả dối kia đã vô tình làm cho đứa con gái yếu lòng như em phải ngã quỵ xuống. Mình chia tay rồi phải không anh?
Em nhận ra một điều rằng có những thứ không bao giờ muốn buông tay, nhưng rồi cũng phải chấp nhận vì biết rằng ta không đủ khả năng để níu giữ nó. Khoảng cách ngày càng xa nên em không thể nào kéo lại gần. Đủ mạnh mẽ để có thể dứt bỏ nên em cũng sẽ đủ mạnh mẽ để trải qua khoảng thời gian đó.
Anh à, anh cứ im lặng mãi như vậy đi nhé.

Em sẽ chẳng thể yêu ai được nữa đâu. Nếu như còn yêu thì hãy quay lại, mọi sự thờ ơ, vô tâm và cả những lời giả dối kia chúng ta sẽ vứt bỏ và cùng nhau cố gắng được không anh?