Hiển thị các bài đăng có nhãn bếp từ fagor. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bếp từ fagor. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

Tình yêu tan vỡ…

Tình yêu tan vỡ thì em sẽ gọi là vết xước, nhưng cái vết xước này thật sự quá dài và quá sâu, nó khiến cho em không thể mở lòng mình ra với bất kì một người nào khác. Em sợ tất cả những người đến sau đều sẽ trở thành người thay thế, dù cho họ đến với em đều rất thật lòng. Em sợ niềm tin được trao đi rồi sẽ nhận lại được gì.

Tình yêu tan vỡ

Tình yêu tan vỡ…
Em đã từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ muốn gặp lại anh hoặc nếu có gặp nhau thì em sẽ xem như là không hề quen biết, sẽ lướt vội qua nhau như hai người xa lạ, sẽ không còn vấn vương hay luyến tiếc bất cứ một điều gì về anh nữa, vì trái tim của người con gái mỏng manh lắm, em sợ nếu như bản thân mình buông lơi một chút thôi thì  em sẽ không thể nào kiềm chế được bản thân mình chạy ùa về phía anh như vô thức. Em không muốn bản thân mình trở nên yếu đuối trước mặt anh, trước mặt người đã từng rời bỏ em.
Chia tay rồi, em cũng như đã trở thành người khác, ít cười, ít nói, thờ ơ với tất cả mọi thứ xung quanh mình. Dường như chẳng có thứ gì có thể xâm phạm được vào trái tim em được nữa. Em là một đứa con gái mạnh mẽ, nhưng cũng chính vì vậy mà khi vấp ngã em lại thấy thật đau, đau đến mức em chỉ muốn trốn đi thật xa để không còn ai biết em là ai, để không ai có thể làm tổn thương đến trái tim này nữa…
Đối với em, tình cảm là một thứ thiêng liêng nhưng đồng thời cũng là thứ đáng sợ nhất. Nếu như có được hạnh phúc trọn vẹn và cái kết của mối tình là một cuộc hôn nhân thì đó sẽ là đều tuyệt vời nhất nhưng nếu như không được như thế thì cái hậu quả của mối tình đó lại chính là những giọt nước mắt, những tổn thương và một trái tim mang nhiều tổn thương khó có thể lành lại được. Ai đã từng yêu say đắm thì sẽ hiểu được trái tim là thứ rất khó có thể điều khiển. Nói với lòng là không nhớ thì sẽ lại càng nhớ thêm, không buồn nhưng nỗi đau vẫn luôn âm ỉ trong vô thức. Vô tình đi qua một nơi mà hai đứa đã từng hẹn hò thì trái tim sẽ lại mách bảo rằng nơi ấy đã từng là kỹ niệm của chúng ta.
Em muốn quên đi nhưng nào có thể quên được, khi trái tim này nó chẳng chịu nghe lời, những thứ thuộc về anh vẫn cứ luôn hiện hữu trong đầu em. Dù cho trái tim em thật sự rất đau, nhưng em vẫn không cách nào có thể xóa hết đi được những thứ thuộc về anh ra khỏi trí nhớ em được. Lý trí không thể thắng nổi con tim - em tin câu nói đó đúng, ít nhất là đối với em.

Em bây giờ chỉ mong đừng ai chạm đến trái tim em nữa, vì em đã không đủ dũng khí để có thể đón nhận thêm một vết xước nào khác. Chỉ mình anh thôi đã là quá đủ với em rồi, hãy để cho nỗi đau ấy được ngủ yên trong quên lãng. Cho em được cất hết ký ức vào trong một góc trái tim, để khi vết xước kia lành rồi, hình ảnh của anh cũng sẽ dần phai nhạt, em sẽ lại là em của ngày hôm qua.
Xem thêm:

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

Em sẽ quên tình cũ…

Tháng 4 lại đến, lòng lại cảm thấy man mát buồn khi nhớ về những kỉ niệm xưa cũ. Có những thứ cứ tưởng chừng như quên được nhưng cuối cùng, vào một lúc nào đó, nó lại khơi dậy khiến cho con người ta tổn thương, thổn thức khôn nguôi. Bao nhiêu mùa hoa đã qua đi thì cũngbấy nhiêu mùa nhớ, nhớ quay quắt dù chỉ trong một phút giây, nhớ đến mức nao lòng và càng cố quên thì lại càng thấy nhớ nhiều hơn.

Em sẽ quên tình cũ

Em sẽ quên tình cũ…
Người ta đã từng nói với em rằng, khi yêu một ai đó, em sẽ có thể quên đi được tình cũ. Nhưng nếu như em có thể tìm được một người đàn ông nào đó để có thể yêu thương trọn vẹn như tình yêu em dành cho anh thì mọi chuyện cũng đã khác. Em đâu cần phải nhớ tới anh nữa khi đã có ai đó bên em, phải không anh? Làm sao đây khi em đã nỗ lực để không còn hình bóng của anh nữa thì mùa hoa loa kèn ấy lại bất chợt ùa về, tháng 4 lại gợi cho em nhớ biết bao nhiêu kỉ niệm được ở bên anh.
Giá như, cứ mỗi năm trôi qua, hoa kèn không nở, giá như, em chẳng còn nhìn thấy những cánh hoa ấy trên phố, không còn thấy những cô bán hàng rong, không thấy một chàng trai nào đó dừng lại giữa đường chỉ để mua cho cô người yêu một bó hoa kèn, thì mọi thứ đã khác…giá như…Em nhớ tới anh vô bờ bến, nhớ anh đến mãi không thôi khi mùi hoa loa kèn phảng phất. Em nhớ anh khi chỉ nhìn thấy đâu đó một khóm hoa. Tình đôi ta sâu đậm như vậy đó anh…
Em nhớ, ngày đó anh đã tặng em hoa loa kèn. Em thích hoa loa kèn vì nó trong sáng, thơm mát, dịu dàng như chính tâm hồn em vậy. Em mong chờ ở anh một tình yêu dịu nhẹ, em cần có anh bên đời khi em cảm thấy mệt mỏi, muốn dừng chân. Anh đi đâu về cũng sẽ chọn cho em một bó, và cắm cho em thật đẹp. Anh nói, sau này, mỗi lần nhìn thấy hoa loa kèn, chúng mình dù ở xa nhau bao nhiêu cũng sẽ nhớ về nhau, chẳng thể nào quên nhau vì năm nào cũng có mùa hoa ấy.
Bây giờ thì lời nói đó đã có hiệu nghiệm, em vẫn nhớ anh. Nhưng không phải nỗi nhớ dành cho người yêu nữa mà lại chính là nỗi nhớ của người con gái bại trận. Là người con gái đã bị anh phản bội, là người vô tình đã để tuột mất anh. Là vì em vô tâm, vì em hững hờ hay vì anh bạc tình bạc nghĩa?. Anh không còn yêu em, anh phản bội em để chạy theo người con gái khác. Trách anh vô tình hay trách em đã quá mềm yếu mà không dám van xin anh ở lại, không dám níu kéo anh.
Tình yêu là tất cả đối với em, anh cũng là tất cả với em. Em đã từng nhủ, cả đời này nếu như không có anh, em sẽ không bao giờ đi yêu một người đàn ông khác, cũng sẽ không bao giờ lấy chồng. Thế mà cuối cùng, anh lại bỏ em ra đi, bỏ lại những đóa hoa loa kèn trắng, khiến cho lòng em đau đớn vô cùng.
Suốt 4 năm, em không thể nào quên đi được hình bóng của người đàn ông ấy. Bởi cứ mỗi khi em gần quên thì mùa hoa kèn lại trở lại, lại khiến cho em nhớ bóng dáng anh lúc dừng xe mua hoa, nhớ những lúc anh cười rạng rỡ trước cửa chỉ để đưa cho em bó hoa loa kèn trắng. Có ai muốn sống cả đời này chìm trong kỉ niệm đâu anh, có ai muốn tự làm khổ bản thân, muốn hành hạ mình đâu anh? Chỉ là người ta không thể quên được mà thôi
Giờ anh đã có vợ và một cô con gái lớn, nhìn gia đình anh hạnh phúc, em lại càng cảm thấy đau. Có lúc em ích kỉ, em nghĩ rằng, em sẽ đi gặp anh, tìm anh và khiến cho anh phải mê mệt vẻ đẹp của người con gái còn trong sáng như em so với người vợ đã đủ ục ịch, sồ sề của anh…Nhưng rồi, em lại không đành lòng làm vậy. Nếu vậy, em sẽ chỉ trở thành một người đê tiện, bỉ ổi trong mắt người khác thôi. Em muốn trả thù, muốn phá tan nát gia đình của anh nhưng đứa trẻ thì lại không có tội. Người đàn bà kia thì cũng có thể cũng đã bị anh lừa gạt, có biết đã từng có người con gái đã từng sống chết vì anh?

Thôi thì, hãy cứ để cho mọi thứ bình yên anh nhé. Hi vọng, đây cũng sẽ là mùa hoa loa kèn cuối cùng em nhớ anh. Những mùa sau, em sẽ nhớ tới một người đàn ông khác không phải anh...
Xem thêm:

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Càng lớn, càng khó yêu thương?

Tôi vẫn còn nhớ như in năm tôi học lớp một, tôi đã bắt đầu biết thích một cậu bạn lớp trưởng lớp bên cạnh, cậu ta đẹp trai, hiền lành, dễ thương. Thứ tình cảm này trong veo tới nỗi tôi cũng chẳng cần phải nói gì thêm. Nếu mọi người biết thì cũng chỉ là chuyện dễ thương của mấy đứa trẻ mà thôi.
Khi tôi lên cấp hai, tôi trở thành một cô lớp trưởng và cậu lớp trưởng kia thì cũng vẫn là lớp trưởng của một lớp khác. Tôi vẫn thích cậu ấy. Câu chuyện này chắc hẳn sẽ thật đẹp nếu như cậu bạn ấy cũng thích tôi. Sau những tin đồn và sự gán ghép của lũ bạn về cậu lớp trưởng đẹp trai với cô lớp phó xinh gái bạn thân của tôi, tôi mới nhận ra được rằng trong tim mình xuất hiện một nỗi đau vô hình. Tôi nhận ra từ bao giờ tôi không còn đi chung với cô bạn thân ấy nữa. Rồi tôi tự nhủ "ồ, mới chỉ cấp hai thôi mà, vẫn còn quá trẻ con để có thể yêu một người".

Càng lớn, càng khó yêu thương?

Càng lớn, càng khó yêu thương?
Càng lớn, càng khó yêu thương?

Tới khi tôi lên cấp ba, tôi vẫn thích cậu lớp trưởng đó. Bây giờ thì cậu ấy và tôi chỉ là những thành viên bình thường trong một lớp chọn toán. Nhưng, cậu bạn đẹp trai đó lại vẫn thích cô bạn thân của tôi. Tôi cảm nhận được rằng không hẳn chỉ là thích, hình như tôi đã yêu, và đó không hẳn là một sự ghen tị với cô bạn, mà đó là một nỗi đau đầu đời. Nhưng sau khi được ba mẹ, thầy cô giảng giải kèm với những lời răn dạy nghiêm khắc "việc học để có thể thi vào đại học là quan trọng nhất, yêu đương bây giờ là điều không nên...", thì tôi đã ngoan ngoãn từ bỏ để trở thành một người con ngoan hiền.
Lên đại học, tôi đã yêu một cậu con trai khác, cá tính, mạnh mẽ và vô cùng giỏi giang. Cậu lớp trưởng năm nào của tôi dường như mờ dần đi trong tâm trí của tôi. Từ quê ba mẹ tôi lại gọi điện ra cùng với những lời hỏi thăm là "con nên cố gắng học hành để có một công việc tốt sau khi ra trường, đừng để cho chuyện tình cảm làm ảnh hưởng", và từ mọi người "những mối tình sinh viên hiếm khi có một kết cục tốt đẹp" Lại chặc lưỡi "ồ thì chia tay, dẫu sao thì sau này cũng khó có thể đến được với nhau" Mối tình sinh viên đã nhanh chóng trôi qua và ra đi cùng với quãng đời sinh viên.
Ra trường, đi làm, tôi chợt nhận ra rằng xung quanh mình không còn những người mình yêu và yêu mình. Những tháng ngày cô đơn một mình bước vào đời. Một, hai, ba và rất nhiều năm sau đó, tôi giật mình thấy hầu như không yêu ai. Có phải trái tim tôi đã cằn cỗi, hay những thứ khác của cuộc sống đã chiếm hết phần trái tim?
Tôi hiện giờ thì đang là một cô nàng công sở chính hiệu. Công việc của tôi vô cùng bận rộn, áp lực và thường xuyên mệt mỏi. Trước đây khi vẫn còn là sinh viên, tôi thường nghe người ta nói về sự cô đơn của người lớn: tan làm về căn phòng của mình với một nỗi cô đơn, trống trải đến đáng sợ, và tôi cảm thấy rằng đây chỉ là số nhỏ có vẻ như mắc bệnh về tâm lý. Ấy thế mà giờ đây tôi mới biết, đó lại là sự thật, và không chỉ là nỗi cô đơn của một số ít người mắc bệnh tâm lý. Nỗi cô đơn của người lớn là có thật. Lại tự hỏi rằng, có phải người lớn cô đơn vì người lớn khó yêu thương và cũng khó để được yêu thương? Có lẽ nào như vậy?.
Đừng vội từ bỏ yêu thương khi còn có thể. Bởi để yêu một người khi ta đã lớn quả thật không dễ dàng một chút nào. Thứ cảm xúc nào đó thoáng qua mà ta ngỡ là tình yêu lại không hẳn như vậy. Những kiến thức có được, những suy xét, những tính toán khiến cho tình yêu không còn là xúc cảm, lý trí đã bị xen lấn quá nhiều, để nếu như không vì ta đã từng xây đắp tình yêu với một người từ lâu thì rất khó để có thể bắt đầu. Dẫu không bao giờ là quá muộn, nhưng hạnh phúc đến muộn là có thật. Tại sao lại phải chần chừ trong khi tự ta có thể nắm giữ được hạnh phúc từ lâu?

Đừng để cho quãng đời trôi qua trong sự cô đơn chỉ vì tự cho rằng: còn quá sớm để có thể yêu thương, bạn nhé!
Xem thêm: