Tôi
vẫn còn nhớ như in năm
tôi học lớp một, tôi đã bắt đầu biết thích một cậu bạn lớp trưởng ở lớp
bên cạnh, cậu ta đẹp trai, hiền
lành, dễ thương. Thứ tình cảm này trong veo tới nỗi tôi cũng chẳng
cần phải nói gì thêm. Nếu mọi người
biết thì cũng chỉ là chuyện dễ
thương của mấy đứa trẻ mà thôi.
Khi
tôi lên cấp hai, tôi trở thành một cô
lớp trưởng và cậu lớp trưởng kia thì cũng vẫn
là lớp trưởng của một lớp khác. Tôi
vẫn thích cậu ấy. Câu chuyện này chắc hẳn
sẽ thật đẹp nếu như cậu bạn ấy cũng thích tôi. Sau những tin đồn và sự gán
ghép của lũ bạn về cậu lớp trưởng đẹp trai với cô lớp phó xinh gái bạn thân của
tôi, tôi mới nhận ra được rằng trong
tim mình xuất hiện rõ một nỗi đau vô hình. Tôi
nhận ra từ bao giờ tôi không còn đi chung với cô bạn thân ấy nữa. Rồi tôi tự
nhủ "ồ, mới chỉ là cấp hai thôi
mà, vẫn còn quá trẻ con để có thể yêu
một người".
Càng lớn, càng khó yêu thương?
![]() |
| Càng lớn, càng khó yêu thương? |
Tới
khi tôi lên cấp ba, tôi vẫn thích cậu lớp
trưởng đó. Bây giờ thì cậu ấy và tôi chỉ là những thành
viên bình thường ở trong một lớp chọn toán. Nhưng, cậu
bạn đẹp trai đó lại vẫn thích cô bạn thân của tôi. Tôi
cảm nhận được rằng không hẳn chỉ là thích, hình như là tôi
đã yêu, và đó không hẳn là một sự ghen tị với
cô bạn, mà đó là một nỗi đau đầu đời. Nhưng sau khi được
ba mẹ, thầy cô giảng giải kèm với những lời răn dạy nghiêm khắc "việc học
để có thể thi
vào đại học là quan trọng nhất, yêu đương bây giờ là điều không
nên...", thì tôi đã ngoan ngoãn từ
bỏ để trở thành một người con ngoan hiền.
Lên
đại học, tôi đã yêu một cậu con trai khác, cá
tính, mạnh mẽ và vô cùng giỏi giang. Cậu
lớp trưởng năm nào của tôi dường như mờ
dần đi trong tâm trí của tôi.
Từ quê ba mẹ tôi lại gọi điện ra cùng với những lời
hỏi thăm là "con nên cố gắng học hành để có một công việc tốt sau khi ra trường,
đừng để cho chuyện tình cảm làm ảnh
hưởng", và từ mọi người "những mối tình sinh viên hiếm khi có một kết
cục tốt đẹp" Lại chặc lưỡi "ồ thì chia tay, dẫu sao
thì sau này cũng khó có thể đến được với
nhau" Mối tình sinh viên đã nhanh chóng
trôi qua và ra đi cùng với quãng đời sinh viên.
Ra
trường, đi làm, tôi chợt nhận ra rằng xung
quanh mình không còn những người mình yêu và yêu mình. Những tháng ngày cô đơn
một mình bước vào đời. Một, hai, ba và rất nhiều
năm sau đó, tôi giật mình thấy hầu như không yêu
ai. Có phải là trái tim tôi đã
cằn cỗi, hay là những thứ khác của cuộc sống đã
chiếm hết phần trái tim?
Tôi
hiện giờ thì đang là một cô nàng công sở chính
hiệu. Công việc của tôi vô cùng bận rộn, áp lực
và thường xuyên mệt mỏi. Trước đây khi vẫn còn
là sinh viên, tôi thường nghe người ta nói về sự cô đơn của người lớn: tan làm
về căn phòng của mình với một nỗi cô đơn, trống trải đến đáng sợ, và tôi cảm
thấy rằng đây chỉ là số nhỏ có vẻ như là mắc bệnh về
tâm lý. Ấy thế mà giờ đây tôi mới biết, đó lại là
sự thật, và không chỉ là nỗi cô đơn của một số ít người mắc bệnh tâm lý. Nỗi cô
đơn của người lớn là có thật. Lại tự hỏi rằng, có phải người lớn cô đơn
vì người lớn khó yêu thương và cũng khó để được yêu thương? Có lẽ nào như vậy?.
Đừng
vội từ bỏ yêu thương khi còn có thể. Bởi vì để
yêu một người khi ta đã lớn quả thật không dễ dàng
một chút nào. Thứ cảm xúc nào đó thoáng qua mà ta ngỡ là tình yêu lại
không hẳn như vậy. Những kiến thức có được, những
suy xét, những tính toán khiến cho tình yêu
không còn là xúc cảm, lý trí đã bị xen
lấn quá nhiều, để nếu như không vì ta
đã từng xây đắp tình yêu với một người từ lâu thì rất khó để có thể bắt
đầu. Dẫu là không bao giờ là quá muộn, nhưng hạnh
phúc đến muộn là có thật. Tại sao lại phải chần chừ trong khi tự ta có thể nắm giữ được
hạnh phúc từ lâu?
Đừng
để cho quãng đời trôi qua trong sự cô
đơn chỉ vì tự cho rằng: còn quá sớm để có thể yêu
thương, bạn nhé!
Xem thêm:
Xem thêm:

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét