Hiển thị các bài đăng có nhãn bep tu bosch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bep tu bosch. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Càng lớn, càng khó yêu thương?

Tôi vẫn còn nhớ như in năm tôi học lớp một, tôi đã bắt đầu biết thích một cậu bạn lớp trưởng lớp bên cạnh, cậu ta đẹp trai, hiền lành, dễ thương. Thứ tình cảm này trong veo tới nỗi tôi cũng chẳng cần phải nói gì thêm. Nếu mọi người biết thì cũng chỉ là chuyện dễ thương của mấy đứa trẻ mà thôi.
Khi tôi lên cấp hai, tôi trở thành một cô lớp trưởng và cậu lớp trưởng kia thì cũng vẫn là lớp trưởng của một lớp khác. Tôi vẫn thích cậu ấy. Câu chuyện này chắc hẳn sẽ thật đẹp nếu như cậu bạn ấy cũng thích tôi. Sau những tin đồn và sự gán ghép của lũ bạn về cậu lớp trưởng đẹp trai với cô lớp phó xinh gái bạn thân của tôi, tôi mới nhận ra được rằng trong tim mình xuất hiện một nỗi đau vô hình. Tôi nhận ra từ bao giờ tôi không còn đi chung với cô bạn thân ấy nữa. Rồi tôi tự nhủ "ồ, mới chỉ cấp hai thôi mà, vẫn còn quá trẻ con để có thể yêu một người".

Càng lớn, càng khó yêu thương?

Càng lớn, càng khó yêu thương?
Càng lớn, càng khó yêu thương?

Tới khi tôi lên cấp ba, tôi vẫn thích cậu lớp trưởng đó. Bây giờ thì cậu ấy và tôi chỉ là những thành viên bình thường trong một lớp chọn toán. Nhưng, cậu bạn đẹp trai đó lại vẫn thích cô bạn thân của tôi. Tôi cảm nhận được rằng không hẳn chỉ là thích, hình như tôi đã yêu, và đó không hẳn là một sự ghen tị với cô bạn, mà đó là một nỗi đau đầu đời. Nhưng sau khi được ba mẹ, thầy cô giảng giải kèm với những lời răn dạy nghiêm khắc "việc học để có thể thi vào đại học là quan trọng nhất, yêu đương bây giờ là điều không nên...", thì tôi đã ngoan ngoãn từ bỏ để trở thành một người con ngoan hiền.
Lên đại học, tôi đã yêu một cậu con trai khác, cá tính, mạnh mẽ và vô cùng giỏi giang. Cậu lớp trưởng năm nào của tôi dường như mờ dần đi trong tâm trí của tôi. Từ quê ba mẹ tôi lại gọi điện ra cùng với những lời hỏi thăm là "con nên cố gắng học hành để có một công việc tốt sau khi ra trường, đừng để cho chuyện tình cảm làm ảnh hưởng", và từ mọi người "những mối tình sinh viên hiếm khi có một kết cục tốt đẹp" Lại chặc lưỡi "ồ thì chia tay, dẫu sao thì sau này cũng khó có thể đến được với nhau" Mối tình sinh viên đã nhanh chóng trôi qua và ra đi cùng với quãng đời sinh viên.
Ra trường, đi làm, tôi chợt nhận ra rằng xung quanh mình không còn những người mình yêu và yêu mình. Những tháng ngày cô đơn một mình bước vào đời. Một, hai, ba và rất nhiều năm sau đó, tôi giật mình thấy hầu như không yêu ai. Có phải trái tim tôi đã cằn cỗi, hay những thứ khác của cuộc sống đã chiếm hết phần trái tim?
Tôi hiện giờ thì đang là một cô nàng công sở chính hiệu. Công việc của tôi vô cùng bận rộn, áp lực và thường xuyên mệt mỏi. Trước đây khi vẫn còn là sinh viên, tôi thường nghe người ta nói về sự cô đơn của người lớn: tan làm về căn phòng của mình với một nỗi cô đơn, trống trải đến đáng sợ, và tôi cảm thấy rằng đây chỉ là số nhỏ có vẻ như mắc bệnh về tâm lý. Ấy thế mà giờ đây tôi mới biết, đó lại là sự thật, và không chỉ là nỗi cô đơn của một số ít người mắc bệnh tâm lý. Nỗi cô đơn của người lớn là có thật. Lại tự hỏi rằng, có phải người lớn cô đơn vì người lớn khó yêu thương và cũng khó để được yêu thương? Có lẽ nào như vậy?.
Đừng vội từ bỏ yêu thương khi còn có thể. Bởi để yêu một người khi ta đã lớn quả thật không dễ dàng một chút nào. Thứ cảm xúc nào đó thoáng qua mà ta ngỡ là tình yêu lại không hẳn như vậy. Những kiến thức có được, những suy xét, những tính toán khiến cho tình yêu không còn là xúc cảm, lý trí đã bị xen lấn quá nhiều, để nếu như không vì ta đã từng xây đắp tình yêu với một người từ lâu thì rất khó để có thể bắt đầu. Dẫu không bao giờ là quá muộn, nhưng hạnh phúc đến muộn là có thật. Tại sao lại phải chần chừ trong khi tự ta có thể nắm giữ được hạnh phúc từ lâu?

Đừng để cho quãng đời trôi qua trong sự cô đơn chỉ vì tự cho rằng: còn quá sớm để có thể yêu thương, bạn nhé!
Xem thêm:

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Cảm ơn anh đã đến đây...

Từ lúc gặp được anh, bầu trời trong đôi mắt em - dù chỉ là một ngày thật uể oải của giông tố hay nhạt thếch lúc hè đều nhường chỗ cho mùa thu cô độc, dù đó là một buổi chiều thứ sáu mệt mỏi vì tiết tổng kết ở lớp, hay những định luật Vật lý khô khan em cũng sẵn sàng gặm nhấm, nhâm nhi bộ não có số chẵn nếp nhăn của em, hay tệ hại hơn nữa là thời điểm lúc đó, em đang đạp xe đi học bỏ lại sau lưng tiếng thở dài của mẹ, nặng hơn nguy cơ cả thành phố này chuẩn bị đổ sầm xuống…
Bất kể là xung quanh có khi chuyển mình đẹp đẽ lên một chút, cũng có thể là sẽ khiến cho em như một phản xạ lập trình bị lỗi nhịp, và cứ thế nức nở. Là nức nở, là những cảm xúc yên bình đến lạ trong như nước mắt ở trong lòng em

Cảm ơn anh đã đến đây...

Cảm ơn anh đã đến đây...
Cảm ơn anh đã đến đây...

Anh ạ!
365 ngày trở về trước khi em mang hình ảnh dai dẳng của anh, từ vô nhận thức, âm thầm, mơ hồ, nỉ non, cho đến khi đã trở thành cái tên của nhân vật trong một bộ phim cũ rích với một nội dung về thứ tình yêu lặng tờ, nhạt nhẽo.
Em đã mang theo hình ảnh ấy của anh, từ tiếng bóng đập sân ở ngôi trường cấp ba, từ dãy hành lang dài cuối dãy học, và bàn cờ về cuộc đời. Từ những tin nhắn không bao giờ lưu thành tên em vẫn rúc rích cười mỗi lần nhận được…
Anh ạ!
Thực ra đã bao giờ anh quên được em hay chưa? Để em theo những công việc anh cho là bận rộn, những bài học chính trị và những người bạn mới của anh? Đã bao giờ anh quên đi mất em rất thích uống sữa đậu nành không pha đường có đá lạnh, em thèm được ăn hủ tíu gõ nhưng cực kỳ ghét mùi hăng hắc của lá hành?
Đã bao giờ anh thôi nhớ rằng trong mùa giao thừa đêm hôm ấy anh không đứng một mình giữa biển. Em là người đã đồng hành cùng anh. Người con gái chưa bao giờ cao được đến vai anh dù cho đã mang giày cao gót? Em đoán rằng tất cả mọi người con gái có mái tóc dài trên đời này đều sẽ thực sự muốn biết người đàn ông cô ấy yêu lưu giữ những ký ức gì trong nhật ký của họ.
Em từng thì thào với anh rằng em thật may mắn, vì người đã bước vào giấc mơ khi em biết yêu. Là anh chứ chẳng phải một ai khác. Là nụ cười khi em đã vun vén xong cho lẵng hoa đỏ thắm trong một phần ba ký ức, trong nhũng ngày còn hít thở.

Cảm ơn anh đã đến đây...
Xem thêm:

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Hối tiếc vì keo kiệt sự yêu thương…

Nhiều sai lầm thì có thể vẫn còn sửa chữa được, nhưng có những yêu thương thì chúng ta chẳng còn cơ hội trao nó cho người đáng được nhận sự yêu thương. Không có nỗi đau nào được coi là vô vị trong cuộc sống. Mọi mất mát vẫn luôn tồn tại trong nó những sự tái sinh, cái chết luôn được ban trao cho người ở lại điều gì đó có giá trị.
Khi chiến tranh giặc giã, những người lính bước chân ra trận có sợ chết hay không? Câu trả lời chắc chắn họ có. Nhà văn Chu Lai nói rằng: "Điều khác biệt ở những người lính trên chiến trường là mỗi khi mà họ ra trận thì họ luôn xác định đó là ngày cuối cùng trong cuộc đời mình. Người lính vì thế luôn trong tâm thế chủ động để đón nhận cái chết, một cái chết mà sự ra đi của họ đã hàm chứa một trạng thái bi hùng".

Hối tiếc vì keo kiệt sự yêu thương…

Hối tiếc vì keo kiệt sự yêu thương…
Hối tiếc vì keo kiệt sự yêu thương…
Nếu xét ra, những người lính trên chiến trường đã phải nằm xuống kia, vẫn còn may mắn hơn nhiều so với những hành khách xấu số trên các chuyến bay định mệnh trong thời gian gần đây. Bởi lẽ cũng theo nhà văn Chu Lai, trước khi người lính nhắm mắt ra đi, người đầu tiên họ nhớ đến chính là hình bóng người mẹ, là hình ảnh đất mẹ, quê hương. Hay ít ra thì trước khi ra trận và chuẩn bị sẵn sàng tâm thế cho một kết cục bi thảm nhất, họ cũng đã có thể dành thời gian đến gặp và chào tạm biệt những người thân yêu của mình.
Nhưng còn những nạn nhân trên các chuyến bay xấu số thì chắc chắn rằng không có cả thời gian để kịp nhớ về những người thân của mình, về đất mẹ và tổ quốc của mình. Họ cũng không giống như những người lính vác ba lô lên đường, kịp nắm thật chặt bàn tay đấng sinh thành như một lời trăn trối, kịp trao cho cô hàng xóm nụ hôn vội của tuổi thanh xuân. Thế đấy, chẳng ai trong chúng ta có thể đoán định được cuộc đời mình sau mỗi ngày ngủ dậy. Có lẽ cái chết của những người xa lạ kia đã thực sự khiến cho chúng ta nhận ra một điều rằng không ai được quyền quyết định cuộc sống ngắn dài của mình. Tuy nhiên, chúng ta có quyền sống tử tế mỗi ngày, yêu thương nhau nhiều hơn mỗi ngày.

Còn tôi, người viết bài này vào một ngày cuối tuần đã nghĩ đến những cái hẹn: Tôi sẽ gặp những lại người bạn cũ để nói chuyện và chia sẻ với họ nhiều hơn. Tôi chợt nhớ ra rằng, hình như cũng đã lâu rồi tôi chưa chụp với bố mẹ một bức ảnh nào. Bạn có như tôi không? Cần một vòng tay yêu thương thật chặt ngay từ lúc này của những người thân yêu?

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

Hạnh phúc là tình yêu hay là ngộ nhận?

Tôi thà hãy chọn một cho mình một góc yên thân tự ru mình, rằng thời gian rồi cũng sẽ nhạt thếch, tình cảm rồi cũng tự nguôi ngoai, để dọn dẹp bớt đi mớ ngổn ngang trong lòng cùng với nỗi nhớ, khi mà chỉ một tin nhắn còn lưu trong điện thoại, một cái dấu xanh đang online cũng đã đủ làm cho lòng tôi bị lung lay mà ngu ngơ viết lên những dòng tâm sự.

Hạnh phúc là tình yêu hay là ngộ nhận?

Đã có khi tôi nghĩ rằng, bầu trời sẽ trở nên ảm đạm biết bao nếu như một ngày không được nhìn thấy anh. Rằng nếu như tôi cắt đứt mọi liên lạc với anh, những chuỗi ngày đợi chờ nhưng hạnh phúc sẽ hoàn toàn chấm dứt, rằng nếu như anh rời xa tôi, thì tôi sẽ ngẩn ngơ và buồn bã trong một thời gian dài, thật dài...Nhưng tôi vẫn sẽ quyết định từ bỏ anh, bởi tôi nghĩ rằng, dù có anh, sau này tôi vẫn sẽ vỡ vụn trong nỗi hoang mang.
Hạnh phúc là tình yêu hay là ngộ nhận?
Hạnh phúc là tình yêu hay là ngộ nhận?
Khi tôi nhận ra được rằng tôi có thể tự mình bước tiếp về phía trước mà không cần có anh, tôi không cần anh phải quan tâm tôi hằng ngày nữa, tôi cũng không cần phải cố tình kiếm chuyện với anh để khiến cho anh chú ý đến mình nữa. Tôi cũng ngộ ra một điều rằng, điều này cũng không phải là quá khó khăn.
Dù không anh, nắng không rạng rỡ, bầu trời không trong xanh, dẫu rằng không anh, nụ cười của tôi cũng có phần trở nên gượng gạo, dẫu rằng vắng anh mắt tôi đã buồn còn buồn hơn. Nhưng rồi mọi thứ cũng lại đâu vào đấy mà thôi, khi tôi luôn không bao giờ cho phép mình được rảnh rỗi, tôi tự khiến cho mình bận rộn, tôi ôm việc, ôm trọn cả mọi cảm xúc tiêu cực.
Tôi giật mình khi nhận ra mình đang bằng lòng với cuộc sống như thế này. Đó là tự yêu lấy bản thân mình, chỉ quan tâm đến những người bạn thân, và biết ơn ba mẹ, bỏ qua hết tất cả những lời ong tiếng ve xung quanh, thôi than thở về cuộc sống và ngừng nhõng nhẽ. Kể cả khi cuộc sống của tôi sẽ tan chảy bất cứ lúc nào.
Thế gian này rất rộng lớn đâu có thiếu những chốn bình yên để đi về, sao em lại cứ lao vào nơi giông tố?
Thế gian này rất rộng lớn đâu có thiếu những người sẵn sàng cho em tựa bờ vai vững chãi để nương mình, tại sao em lại cứ chọn sự cô đơn và buồn bã?
Thế gian này có biết bao nhiêu người xứng đáng được yêu thương, sao em lại cứ lặng lẽ đứng phía sau anh mà chờ đợi?
Này chàng trai! Anh đúng là đồ ngốc!