Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Em có giá bao nhiêu?

Em có thể trả lời câu hỏi này của anh trong bao lâu? Hãy trả lời anh thật lòng đi! Em có giá bao nhiêu? Có thể em sẽ trả lời rằng: "Không, em là vô giá, không ai có thể mua được em". Đúng! Không ai có thể mua được em nhưng em đang bán em đấy, em có biết không? Em đang bán em với những mức giá mà em cho là hợp lý. Vậy cái giá đó là bao nhiêu?

Em có giá bao nhiêu?

Em có giá bao nhiêu?
Có người sẽ bán mình với giá chỉ bằng một thói quen. Rõ ràng hết cảm xúc với nhau rồi nhưng vì thói quen mà vẫn không thể dứt ra khỏi được mối quan hệ nhạt nhẽo ấy. Vì lo sợ không tìm thấy ai "mua" mình với mức giá cao hơn. Vì sợ cô đơn, sợ thành một thứ hàng tồn kho, hàng ế.
Lại có người chỉ bán mình với giá bằng những nỗi đau, bị đánh đập, bạo lực, bị bạo hành tinh thần bằng sự lăng nhăng và lập lờ của kẻ khác. Chấp nhận nỗi đau rồi đổ lỗi cho tình yêu mà quên đi rằng nếu đã là tình yêu, chúng ta phải cảm nhận được hạnh phúc, thoả mãn. Không có cái khi mà gọi là tình yêu mà lại khiến cho ta đau khổ. Thứ khiến cho ta đau khổ thì sẽ không được gọi là tình yêu mà phải gọi là nhục hình, là hành xác.
Có cô gái nhỏ hai con vật vã ngồi khóc kể rằng chồng em hết yêu em rồi. Anh ta ngang nhiên cặp bồ, đi nhà nghỉ. Anh ta về đánh đập em. Nhưng vì con mà em không thể ly dị. Rồi em nghĩ rằng em đang bán cuộc đời của mình bằng tương lai của hai đứa con cần có bố. Thật ngớ ngẩn khi em nghĩ thế. Em chỉ có thể chấp nhận được thực tại này nếu như bản thân em bị phụ thuộc vào kinh tế, em bất tài, em vô dụng. Em không tự nuôi nổi bản thân mình thì đương nhiên, em phải chịu kiếp trâu ngựa, osin này. Bằng em tự kiếm sống nuôi mình, nuôi con được mà vẫn phải bám víu lấy cuộc hôn nhân đó thì em nghĩ là em đang giết cả em lẫn hai con mình. Giữa việc con có bố với việc con sinh ra trong một gia đình không tình yêu, không tử tế, không hạnh phúc thì nó cũng không khác gì tra tấn cả đời với chúng.
Lại có một cô gái nhỏ hỏi anh: "Anh ơi, em không biết phải làm sao nữa. Em yêu anh ấy nhưng anh ấy cứ thờ ơ với em, anh ấy không quan tâm tới em. Em có nên tiếp tục hay không? Có khi nào anh ấy tỉnh ngộ mà quay lại với em không? Bởi nếu bảo em bỏ anh ta thì em không làm được". Trời ạ, nếu như biết ăn vào sẽ ngộ độc thì sao em còn cố ăn? Không lẽ cuộc đời của em không có anh ta là em sẽ chẳng có gì nữa sao? Em không ngu đần, sứt môi, lồi rốn, em không phải thứ cho không biếu không? Sao lại lo không có chàng trai nào trân trọng em? Thật sự là buồn khi phải nói rằng nếu em như thế, giá của em quả là vô giá trị.
Hay có cô gái nọ lại bảo anh rằng: "Em chẳng cần danh phận. Em chỉ cần anh ấy yêu em. Dù cho anh ấy đã có vợ" thì em ơi, giá của em cũng thật bèo. Bởi xét cho cùng thì em cũng chỉ là thứ đồ thêm cho phong phú cuộc đời của gã đàn ông nọ. Và vô tình, vợ anh ta cũng đã bị em làm cho mất giá.
Tôi bảo này, em ạ, giá trị của em không phải là nằm ở việc họ bỏ ra bao nhiêu để mua em mà nó nằm ở việc em định giá bản thân mình như thế nào. Tôi chẳng nói về những cô gái thực dụng làm gì, dù họ mới là những người định giá rất rõ ràng. Như phải có SH mới yêu, như phải đi xế hộp, nhà biệt thự hay là con của ông này bà nọ. Nhưng thấy không, họ có thể định giá được bản thân họ. Như thẻ Visa vài chục triệu, một căn hộ blah blah và đổi lại, họ yêu, cung phụng, chiều chuộng bằng tất thảy thân xác của họ. Thì họ cũng đáng giá hơn là những cô gái đang khổ sở, vật vã vì cái gọi là tình yêu. Thật đấy! Đừng mơ mộng nữa.

Rồi, giờ thì em có thể trả lời câu hỏi của tôi một cách thật lòng, em sẽ bán em với giá bao nhiêu?
Xem thêm:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét