Khi
yêu thì em vẫn cứ nghĩ tình yêu sẽ là mãi mãi, sẽ
chẳng bao giờ bị vơi đi dù chỉ là một chút
ít,...nhưng không, rồi sẽ có một ngày nào đó mà tình
yêu kia chỉ còn là trách nhiệm, trách nhiệm của
những người trưởng thành.
Tình yêu còn lại gì?
Đôi
khi em nghĩ rằng, tình yêu cũng giống
như một con đường vậy. Khi mới bắt đầu bước trên con đường đó, thì người
ta sẽ cảm thấy rất là thú vị với những thứ mới mẻ ở trên
con đường. Người ta còn sung sức nên có thể thoải mái bay
nhảy, hát ca và vui vẻ. Nhưng rồi, càng đi con đường dài khiến cho người
ta càng mệt mỏi, rồi người ta chỉ bước đi giống như
người vô hồn, như là một thứ trách nhiệm buộc phải đi đến
hết con đường mà thôi.
![]() |
| Tình yêu còn lại gì? |
Cũng
giống như tình yêu của chúng ta vậy, những ngày
mới yêu nhau, tình yêu thật là ngọt ngào và
lãng mạng. Chỉ đơn giản như là những lần đưa
nhau đi dạo, ăn những bữa cơm hay đơn giản chỉ
ngồi xem một bộ phim tình cảm lãng
mạn cũng đủ làm cho ta cảm thấy hạnh
phúc. Đó là tình yêu thuần khiết khi mà chưa có sự
toan tính thiệt hơn, chỉ cần ở bên nhau,
nhìn thấy nhau, bên cạnh nhau mỗi ngày như vậy là đủ....
Nhưng
rồi, giờ đây thì tình yêu còn lại gì? Chúng ta đang
ở bên nhau giống như hai người trưởng thành có
trách nhiệm, có trách nhiệm với chính tình yêu và những kỷ niệm mà chúng
ta đã xây dựng nên.
Và
chúng ta cũng giống như là người đi trên
con đường kia, cố gắng để đi đến hết
con đường cho dù đã mệt mỏi và chán trường, và
đã không còn cảm nhận được sự hứng thú và sức hấp dẫn của con đường đó nữa.
Vậy
thì sao người ta không từ bỏ và rẽ sang một con
đường khác? Chả phải là vì người ta đã tiếc
quãng đường đã đi qua đó sao, đã tốn rất nhiều công sức,
thời gian để có thể đi hết quãng đường đó, nếu như rẽ
qua con đường khác chẳng phải là mạo hiểm quá
sao. Dẫu biết đâu con đường sau cũng giống như
con đường kia, rồi cũng sẽ đến lúc chỉ
đi đến cuối cùng vì trách nhiệm mà chẳng còn có sự
hứng thú nào.
Nhưng
em thì lại nghĩ rằng, tình yêu mà
chỉ còn là trách nhiệm thì liệu rằng có thực sự hạnh
phúc không? Dù em biết, tình yêu nào thì lúc đầu cũng sẽ
ngọt, rồi cũng sẽ nhạt dần. Tình yêu nào mà chẳng
trải qua đắng – cay. Nhưng khi đứng giữa sự lựa chọn để bước
tiếp và dừng lại, lại khiến cho người
ta mệt mỏi. Em biết rằng dù quyết định như thế nào đi chăng nữa thì đó đều là mạo hiểm.
Vậy
thì cứ đánh cược một lần, dù sao thì người
ta vẫn nói "lấy chồng như đánh bạc, may hơn khôn" đó sao...
Xem thêm:

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét