Hiển thị các bài đăng có nhãn bep hong ngoai. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bep hong ngoai. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Tình yêu còn lại gì?

Khi yêu thì em vẫn cứ nghĩ tình yêu sẽ là mãi mãi, sẽ chẳng bao giờ bị vơi đi dù chỉ là một chút ít,...nhưng không, rồi sẽ có một ngày nào đó tình yêu kia chỉ còn là trách nhiệm, trách nhiệm của những người trưởng thành.

Tình yêu còn lại gì?

Đôi khi em nghĩ rằng, tình yêu cũng giống như một con đường vậy. Khi mới bắt đầu bước trên con đường đó, thì người ta sẽ cảm thấy rất thú vị với những thứ mới mẻ trên con đường. Người ta còn sung sức nên có thể thoải mái bay nhảy, hát ca và vui vẻ. Nhưng rồi, càng đi con đường dài khiến cho người ta càng mệt mỏi, rồi người ta chỉ bước đi giống như người vô hồn, như một thứ trách nhiệm buộc phải đi đến hết con đường mà thôi.
Tình yêu còn lại gì?
Cũng giống như tình yêu của chúng ta vậy, những ngày mới yêu nhau, tình yêu thật ngọt ngào và lãng mạng. Chỉ đơn giản như những lần đưa nhau đi dạo, ăn những bữa cơm hay đơn giản chỉ ngồi xem một bộ phim tình cảm lãng mạn cũng đủ làm cho ta cảm thấy hạnh phúc. Đó là tình yêu thuần khiết khi chưa có sự toan tính thiệt hơn, chỉ cần bên nhau, nhìn thấy nhau, bên cạnh nhau mỗi ngày như vậy là đủ....
Nhưng rồi, giờ đây thì tình yêu còn lại gì? Chúng ta đang ở bên nhau giống như hai người trưởng thành có trách nhiệm, có trách nhiệm với chính tình yêu và những kỷ niệm chúng ta đã xây dựng nên.
Và chúng ta cũng giống như người đi trên con đường kia, cố gắng để đi đến hết con đường cho dù đã mệt mỏi và chán trường, và đã không còn cảm nhận được sự hứng thú và sức hấp dẫn của con đường đó nữa.
Vậy thì sao người ta không từ bỏ và rẽ sang một con đường khác? Chả phải vì người ta đã tiếc quãng đường đã đi qua đó sao, đã tốn rất nhiều công sức, thời gian để có thể đi hết quãng đường đó, nếu như rẽ qua con đường khác chẳng phải mạo hiểm quá sao. Dẫu biết đâu con đường sau cũng giống như con đường kia, rồi cũng sẽ đến lúc chỉ đi đến cuối cùng vì trách nhiệm mà chẳng còn sự hứng thú nào.
Nhưng em thì lại nghĩ rằng, tình yêu mà chỉ còn là trách nhiệm thì liệu rằng có thực sự hạnh phúc không? Dù em biết, tình yêu nào thì lúc đầu cũng sẽ ngọt, rồi cũng sẽ nhạt dần. Tình yêu nào chẳng trải qua đắng – cay. Nhưng khi đứng giữa sự lựa chọn để bước tiếp và dừng lại, lại khiến cho người ta mệt mỏi. Em biết rằng dù quyết định như thế nào đi chăng nữa thì đó đều là mạo hiểm.

Vậy thì cứ đánh cược một lần, dù sao thì người ta vẫn nói "lấy chồng như đánh bạc, may hơn khôn" đó sao...
Xem thêm:

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Nỗi đau này anh đâu có thấu

Người ta vẫn thường hay bảo rằng thời gian sẽ có thể làm lành tất cả mọi vết thương, nhưng nó dường như chỉ khiến cho em thêm u mị trong những xúc cảm không khứ hồi. Dẫu biết rằng nó thật viễn vông, điên cuồng dại dột vậy mà em vẫn chẳng thể thoát ra được…Thật khó để có thể làm quen được với một người xa lạ, nhưng còn khó hơn gấp ngàn lần khi phải giả vờ xa lạ với một người đã từng rất thân quen.

Nỗi đau này anh đâu có thấu

Nỗi đau này anh đâu có thấu
Nỗi đau này anh đâu có thấu
Bẵng đi một thời gian, chắc cũng khoảng 1 năm gì đó, chúng ta gặp lại nhau, đối diện với nhau như đồng nghiệp. Em cố gượng cười một cách kiêu hãnh như khi anh buông tay em. Em nói năng đầy tự tin như thể là giữa chúng ta chưa hề có ký ức. Em rạng ngời như em chưa từng bi lụy…Tất cả chỉ để che giấu đi trái tim đang réo rắt gọi tên anh!
Còn anh? Anh thờ ơ cứ như đôi ta chưa từng gặp gỡ. Anh bỏ ngoài tai tất cả những câu nói của em cứ như em là một vật thể lạ chẳng đáng để cho anh phải quan tâm. Anh chẳng hề mở miệng với em lấy một từ dẫu chỉ là câu chào hỏi. Những gì em nhận được từ anh chỉ là cảm giác giá lạnh đang tỏa ra một cách đáng sợ từ chính con người anh.
Em đã từng nghĩ rằng sẽ chẳng có điều gì có thể khiến cho em rung động thêm lần nữa khi đối diện trước mặt anh. Vậy mà em lại thấy tim mình nhói lên từng cơn theo những cử chỉ của anh. Anh bây giờ khác quá! Lạnh nhạt, hững hờ, vô tâm - chẳng hề giống anh của ngày xưa - nồng nàn, ấm áp, chân thành.
Sài Gòn bỗng đổ mưa! Mưa giữa tháng 3 nắng nóng này ư? Sao nó lại tréo ngoe giống như hoàn cảnh của em thế không biết? Mọi người bảo rằng anh có người yêu, là một cô gái xinh xắn nào đó mà em chẳng hề biết và cũng không bao giờ muốn biết. Em đã từng tưởng tượng ra cảnh một ngày gặp anh giữa phố, anh tay trong tay với một cô gái nào đấy không phải em và em sẽ mỉm cười để cầu chúc cho anh hạnh phúc. Thế mà giờ đây, chỉ mới nghe nói tới anh có người mới thôi tim em đã toang hoác một vết thương, cảm xúc không thể gọi thành tên, chỉ biết rằng: Em đau!
Em lao vội ra đường giữa cơn mưa chỉ với một mong muốn nhỏ nhoi rằng những hạt mưa sẽ cuốn trôi đi hết tất cả những thương tổn mà bấy lâu nay em đã cố che giấu chính bản thân mình. Em lục tìm và bới tung tất cả những ký ức thuộc về anh và em, nhưng mọi thứ cứ như làn nước trong lòng bàn tay vậy. Dù có cố gắng nắm lấy nhau như thế nào thì nó cũng theo kẽ hở của bàn tay mà trôi đi mất. Đúng thôi, kẽ hở của đôi tay này đâu từng thuộc về anh. Em chợt nhận ra rằng, tản văn xưa anh viết là để dành cho cô gái ấy, vậy mà em lại cứ ngây ngô để rồi ngộ nhận rằng những cảm xúc ấy anh dành riêng cho em. Em cứ như người điên giữa trần gian khi em không thể nào chấp nhận được một điều rằng anh đã có người mới!
Cái cảm giác người yêu cũ có người yêu mới là đây sao? Là muốn nhớ cũng không được nhớ, muốn quên cũng chẳng thể quên. Là muốn được bấu víu vào một mảnh ký ức nào đó để có thể sống sót trong khoảnh khắc này nhưng liệu rằng có mảnh vỡ nào trong quá khứ ấy thuộc về em không?

Mưa đã tạnh, cả người em cũng ướt sũng nhưng chỉ một thoáng chốc nó sẽ lại khô như lúc ban đầu. Còn nỗi đau này liệu có được hong khô?
Xem thêm:

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Khi trong tim đầy nỗi nhớ

Tôi chẳng biết mình nên diễn tả duyên số như thế nào nữa. Nhưng tôi biết chắc rằng thế nào là không có duyên. Đó chính là khi người ta cứ lặng lẽ đi bên cạnh nhau, nhưng lại không bao giờ bước vào cuộc đời của nhau. Đó là khi người ta có một mối quan hệ không rõ ràng, chẳng là gì của nhau, chỉ đơn giản là họ cần nhau, không chút do dự, không có sự ràng buộc, không có những lời ước thề sẽ sánh vai bên nhau trọn đời trọn kiếp...

Khi trong tim đầy nỗi nhớ

Khi trong tim đầy nỗi nhớ
Đó là thứ tình cảm mà có thể suốt cả cuộc đời này ta không thể nào có thể đặt được cho nó một cái tên chính xác để gọi. Thứ tình cảm không tên ấy khi nào cũng ngấm ngầm trong lòng bạn, và đôi khi khiến cho bạn thực sự tò mò muốn biết rằng người đó thật ra có yêu bạn hay không?
Cuộc sống đã sắp đặt cho chúng tôi mãi mãi chỉ mối quan hệ nhập nhằng như thế. Không ai nói, không ai hỏi và không một ai thắc mắc với ai tại sao lại như thế cả? Chúng tôi cứ bình thản bước trên hai con đường khác nhau và chọn hai người đồng hành khác nhau cho riêng mình. Và tôi biết rằng cả tôi và anh đều bằng lòng với cuộc sống hiện tại và người đồng hành hiện tại của chính mình. Chỉ là đôi lúc trong cuộc sống khiến cho ta nhớ lại những chuyện của quá khứ đã qua và có những câu hỏi của quá kh khiến cho ta đôi chút băn khoăn, cái sự băn khoăn ấy đôi khi cũng mang một dư vị rất là đặc biệt, có chút ngọt ngào, có chút tiếc nuối pha lẫn chút hão huyền tự huyễn.
Bởi một khi đã là người dưng, thì cho dù có thân thương đến mấy, cũng phải đến lúc chia rẽ về hai ngã đường. Chẳng ai có quyền và nghĩa vụ gì để can thiệp vào cuộc đời nhau, nhưng vẫn đủ đau để sau mỗi cuộc hẹn hò, lòng chùng xuống vô chừng khi nghe tiếng nước chân của người vừa quay bước đi. Đau không phải vì chẳng thể gọi tên cho mối quan hệ này, mà đau vì một người như thế, một tình cảm như thế, ngay từ đầu đã biết không thể thuộc về. Biết là đường cùng vẫn ương ngạnh tự mình lao vào chân tường. Cho dù không màng đến kết quả được - mất, cũng phải biết được đâu là giới hạn của niềm tin. Cứ đuổi hình bắt bóng riết rồi thì cũng chỉ nắm lấy hư không, rốt cục thì có được gì đâu?
Buông tay là chấm hết tất cả, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết đi những yêu ghét luôn biết đâu là giới hạn. Là hết, vậy thôi. Nhưng người ta lại chỉ có thể buông khi trong tay đã nắm sẵn được một điều gì. Còn với những người đi ngang đời nhau như tôi và anh, biết phải buông cái gì đây khi ngay cả nắm tay nhau, giữ lấy nhau, chúng ta cũng chưa từng?

Cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Để một người đi qua cuộc đời, suy cho cùng thì vẫn luôn là một điều đáng tiếc, cho dù họ có mang đến cho chúng ta bao điều tồi tệ thế nào đi chăng nữa. Một bàn chân đi qua, thì kỉ niệm sẽ vẫn còn đó, vết thương còn đó, nỗi buồn và cả niềm vui vẫn ở đó, cho dù thời gian có đi dài thêm đến bao nhiêu...Chỉ là nước mắt mặn thêm, niềm tin trở nên bé lại, và ánh nhìn của cuộc sống chậm rãi hơn mà thôi...
Xem thêm: