Hiển thị các bài đăng có nhãn bếp từ đơn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bếp từ đơn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Làm người phải biết từ bỏ và lãng quên

Nếu như anh tạm ngừng việc so sánh em với người con gái anh yêu thì có lẽ là anh đã yêu em một cách thực sự rồi đấy. Chuyện tình yêu, cũng có khi kết thúc thật nhẹ nhàng và bình thản, đến độ không thể nào bật khóc. Anh ạ!
Em vẫn còn nhớ khi xưa, vào một buổi chiều cuối hạ, nghe tiếng ve kêu, phượng nở, mưa gió thoáng qua. Trong cái khung cảnh lãng mạn ấy, anh còn nhớ không? Lúc đó em muốn cả cuộc đời này được tựa vào anh mỗi ngày, được dựa dẫm vào anh mỗi khi cảm thấy mình yếu đuối, bị tổn thương. Anh cười cười, vừa co chân chạy vừa nói với em rằng: "Em giảm cân đi đã"

Làm người phải biết tbỏ và lãng quên

Làm người phải biết từ bỏ và lãng quên
Làm người phải biết từ bỏ và lãng quên

Tất cả những kí ức đó cứ hiện hữu trong trái tim em. Mỗi khi đi ngang qua bến xe: nơi em thường háo hức, thấp thỏm đợi anh. Hay những con đường đầy nắng và gió mà khi xưa em vừa thở vừa chạy theo gót chân của người em yêu. Nhưng anh ạ, lúc đó anh đi quá nhanh, em đã cố gắng cả một chặng đường dài rồi mà vẫn không thể theo kịp, bây giờ vẫn vậy, em mệt quá. Đời mà, đôi khi đâu phải cứ muốn và cố gắng là được, phải không anh?
Bây giờ thì sao? em đã đủ độ gầy gò rồi đấy. Vậy thì anh có còn quay về để em được dựa dẫm vào anh như chúng mình đã từng hứa hay không? Em là một đứa con gái rất tin vào "tình yêu" và cổ tích. Nhưng chẳng bao giờ em tin rằng nàng Bạch Tuyết sẽ tỉnh dậy khi được chàng hoàng tử hôn say đắm đâu anh. Điều em tin là: Hoàng Tử và Phù Thủy sẽ được sống bên nhau trọn đời trọn kiếp cơ. Nếu như Bạch Tuyết không tồn tại thì liệu rằng anh có cho Phù Thủy là em một cơ hội được không? Có thể là do em dối lòng và không chấp nhận được sự thật thôi. Nhưng anh ơi, bà ấy tuy độc ác nhưng cũng đã vì người mình yêu mà bất chấp tất cả, ngay cả mạng sống của mình cơ mà. Một cái kết hoàn hảo cho một cuộc tình, nhân vật phản diện vẫn là người phải bỏ cuộc. Phù Thủy đã từ bỏ rồi, em cũng vậy nhé!
Tình yêu vốn dĩ là tình cảm của hai người tạo thành cơ mà, sao lại chỉ có mình em cố gắng thực hiện. Tình cảm anh dành cho em như một cốc nước nóng giữa mùa hè ngột ngạt vậy! Anh bảo rằng em cầm vào uống nó kiểu gì đây? Như một con tắc ngơ uống nước nóng vào mùa này cho bỏng tim sao? Xin lỗi! Em không đủ can đảm để có thể diễn xiếc cùng với cốc nước nóng cho anh xem nữa rồi. Nhìn em bây giờ có khác nào con hề không anh? Đừng nhìn vào lớp cải trang bên ngoài mà tưởng lúc nào nó cũng vui vẻ, vô tư anh ạ! H cũng là người, cũng đều sẽ biết buồn đấy!

Từ bỏ đi thứ tình cảm không thuộc về mình và lãng quên đi người không cần mình. T bỏ thì em có thể làm được, nhưng đừng bắt em lãng quên nhé. Cho em để lại một chút kí ức về anh thôi, dù mơ hồ, mờ nhạt cũng đã đủ lắm rồi. Người em đã, đang và sẽ mãi yêu ạ!
Xem thêm:

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Tình yêu của chúng ta đang bắt đầu từ đây...

Có nỗi nhớ nào bằng nỗi của người nhớ yêu xa? Con đường dài thênh thang nay chỉ còn một mình đôi chân này đứng đấy đợi anh. Người thương! Ngày qua ngày, cuộc sống chẳng hề thay đổi, vẫn 24 giờ lặng trôi trong âm thầm. Lâu rồi, à không! Phải là lâu lắm rồi, chúng ta đã không gặp nhau anh nhỉ. Anh giờ nơi đó, có còn nhớ tới nơi này không?
Đà Nẵng về đêm đẹp lắm, càng ngày càng trở nên lung linh hơn nhưng gió thì thi thoảng hơi thoáng chút buồn. Một mình lạc lõng giữa con đường lộng gió đông người này, tự dưng em đã ý thức được lòng mình thật trống rỗng, cô đơn đến nỗi mình chẳng thể nhận ra được chính mình là ai. Chẳng phải vì em muốn mình như vậy đâu, cũng chẳng phải em không có ai bên cạnh, chỉ là em cảm thấy cô đơn vì ai đó đang không ở nơi này.

Tình yêu của chúng ta đang bắt đầu từ đây...

Tình yêu của chúng ta đang bắt đầu từ đây...
Tình yêu của chúng ta đang bắt đầu từ đây...
Thật khó khi yêu thương xa vời đến hàng ngàn cây số phải không anh? Nhiều khi buồn lắm, uất ức lắm, chỉ muốn chạy ngay tới bên cạnh anh để trút đi hết tất cả sự mệt mỏi, tâm sự nhưng xa lắm, muốn nhắn tin cho một ai đó, nói rằng: "Tôi nhớ anh!" nhưng vừa mới chạm vào bàn phím thì lại ngay lập tức xóa ngay câu chữ, tự mình làm mình cho đau rồi khóc, vì không muốn cho ai phải bận tâm.
Đôi lúc, nhìn nhỏ bạn thân được người yêu mua cho đồ ăn sáng, nói chuyện với người yêu cười tít cả mắt mà anh biết không? Lòng em bỗng dưng lại cảm thấy xót xa cho tình cảm của đôi ta, tim tự dưng lại bóp chặt rồi nghẹn ứ ở cổ họng, muốn khóc mà chẳng thể được, thay vào là tự cười nhạt với chính bản thân mình. Em đâu có thua gì nó, chẳng qua là đã từng. Em nhớ lắm! Nhớ những lúc anh nhìn em lúc ăn, lúc em ngồi một mình bơ vơ giữa đám bạn, anh xuất hiện lúc nào mà chẳng hay rồi lại nở nụ cười ấy, hơi ấm ấy, chọc cười em một cách quá đáng. Nhớ những lúc cãi nhau mà lúc nào em cũng phải thua cái triết lý của anh. Giờ thì chỉ là quá khứ!
Thời gian xa anh, cũng chính là quãng thời gian em tự mình học cách tự lập, quên đi thói quen nhận được sự quan tâm của ai lúc trước, tự học cách chăm sóc bản thân mình nhiều hơn, nhất là giữa thế giới ồn ào này. Tự yêu lấy bản thân mình nhiều hơn để cho khỏi phải bơ vơ. Vì yêu xa hơn hết là niềm tin để giúp cho khoảng cách kia sẽ không quá lớn, để cho tình yêu của chúng ta xích lại gần nhau hơn…

Yêu xa, em biết rằng mình cần phải cố gắng rất nhiều, để không phải nguôi mất đi niềm tin, để cho anh không phải bận tâm nhiều vì cô gái ngang bướng chưa trải đời như em. Để cho anh biết rằng, em vẫn ở đây, đợi anh, chờ anh cho dù có bao nhiêu đàm tiếu bên ngoài rằng yêu xa khó lắm, rằng chỉ có nỗi đau làm gì tồn tại hai từ hạnh phúc và chỉ có kẻ ngốc mới chấp nhận sự thiếu thốn như vậy. Nhưng mặc kệ, miễn tình em, tình anh luôn hướng về nhau, khoảng cách cũng đâu hề xa khi chúng ta xem nhau là tất cả phải không anh? Yêu xa đừng nên nản vì xa cách mà hãy trân trọng vì đó chính là thử thách của tình yêu…
Xem thêm:

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Anh hãy thôi yêu cô ấy khi ở bên cạnh em

Những ngày qua ngày em đã cảm thấy rất mệt mỏi rồi, sao anh vẫn không thể hiểu cho em được mà cứ ngóng trông về phía người ta, người ấy cũng đã thuộc về một người khác rồi mà..
Mình đã quen nhau bao lâu những chuyện buồn anh cứ đem giấu. Không bao giờ em nghe thấy anh chia sẻ về cuộc sống riêng hay chỉ đơn giản là những khó khăn nhỏ trong cuộc sống. Ai mà không biết rằng anh đang tránh né em, anh bảo rằng vòng tay của em không ấm, anh cũng bảo rằng tình cảm của em thật sự chưa sâu. Nhưng anh đâu nào biết, vì yêu anh, em đã phải bỏ qua đi những thứ gì và những người nào đó rất yêu em.

Anh hãy thôi yêu cô ấy khi ở bên cạnh em

Anh hãy thôi yêu cô ấy khi ở bên cạnh em
Anh hãy thôi yêu cô ấy khi ở bên cạnh em

Trước khi em quen anh, em đâu có nắm tay, choàng vai một ai, chưa biết như thế nào là một cuộc hẹn hò, chưa biết cách để hôn một người như thế nào, em có thể trong thời gian ngắn học được cách để biểu lộ tình cảm của mình thật sâu sắc. Em cũng biết rằng anh buồn. Em cũng buồn chứ có vui đâu, em biết tính cách em rất chán, tình cảm của em với anh giờ đây cũng rất chán phải không? Chắc là anh vẫn còn thương sợ rằng em sẽ không chấp nhận được sự thật nên không muốn nói ra phải không anh?
Hôm ấy, nếu như em không vô tình nghe lại được những lời nói của anh lúc say thì em đâu biết được. À, là do em không chịu thân mật với anh nhiều, em không thể hiện tình cảm với anh làm bạn bè anh nói xì xào sau lưng anh, hay là do em không đủ quan tâm để ghé thăm anh mỗi ngày như cô ấy, và cũng không chịu đi chơi riêng cùng với anh, cô ấy không biết uống rượu nhưng khi rủ là có mặt còn em thì sao? Nghe những lời mà anh nói ra thật sự em rất buồn, anh nói anh sợ mất em mà, anh nói rằng anh yêu em mà, anh cũng nói rằng anh chịu được tất cả những tính tình kì quái của em mà. Thế thì tại sao anh lại nói ra những lời như vậy làm em đau lòng?
Em biết rằng mình không phải là một người bạn gái tốt. Ngày hôm sau, em đã gạt bỏ qua tất cả để có thể chạy đến bên anh và rồi anh xua đuổi em về. Chuyện đổ vỡ và anh nhớ lại những gì mà mình đã nói. Sau đó, anh bảo rằng anh vẫn yêu cô ấy rất nhiều và anh muốn trông thấy cô ấy hạnh phúc mi ngày, vì bây giờ cả hai đều đã có người yêu nên anh chỉ có thể như thế thôi. Vậy sau tất cả thì anh xem em là gì? Anh sống hạnh phúc với em cũng là do người ấy căn dặn. Anh làm tổn thương cô ta, cô ta lại tổn thương anh và anh dùng em để xoa dịu đi vết thương đó. Để lại cho em một khoảng không mà em bước hụt và không thể nào thoát ra. Vừa lòng anh chưa, đau lòng em chưa?
Em mệt mỏi lắm rồi không nói nổi những lời hoa mỹ nữa, một là anh dẹp hết đi những suy nghĩ v cô ấy chúng ta làm lại từ đầu. Hai là anh làm gì làm, nhớ thương ai cũng được nhưng hãy giấu kín đừng để cho em biết, thà rằng em không biết, cứ xem như em bị mù đi anh nhé. Cuộc sống là một vòng xoay và nếu như anh muốn nó vô hạn thì anh đừng để cho nó bị cản đường. Anh hãy làm mọi thứ để anh có được hạnh phúc.

Còn em, thì hãy mặc kệ em với những nỗi niềm riêng, em không được như người ta thì em chịu, thế thôi!