Hiển thị các bài đăng có nhãn bep tu cata. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bep tu cata. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Yêu thương không bao giờ là kết thúc

Cuộc sống một chuỗi ngày dài và những vấn đề con người phải đối mặt. Đôi khi ta chẳng đủ tỉnh táo để có thể đưa ra được một quyết định. Nhưng, cũng đôi khi, ta lại giật mình nhìn lại, mọi thứ dường như cũng chẳng quá khó khăn như mình vẫn nghĩ. Có chăng là do chính bản thân mình đã đẩy mọi thứ tới mức khó hiểu ấy.

Yêu thương không bao giờ là kết thúc

Yêu thương không bao giờ là kết thúc
Yêu thương không bao giờ là kết thúc
Tình yêu cũng như thế, thỉnh thoảng vẫn cho rằng, chia tay người ta yêu thì sẽ mãi chẳng còn yêu được ai khác, chẳng còn thấy sự rung động trước một người nào khác. Thế là có những ngày, chìm đắm trong những vụn vỡ, chìm đắm trong men say, trong khói thuốc, trong vị đắng của ly cafe, trong những đêm dài không ngủ được...Cứ thế, đưa bản thân mình ra để hành hạ, rồi trách sao người vô tình, trách sao người bội bạc, lại trách chính bản thân mình không giữ nổi một bóng hình. Và thnh thoảng gặp một bóng người xa lạ, lại cứ tưởng rằng người ta đang đứng đợi mình ở đấy, chỉ cần mình chạy đến là lại tay trong tay như chưa bao giờ xa xôi....
Rồi đến một ngày, quen dần với việc làm mọi thứ chỉ một mình, quen dần với con đường không có người ta đồng hành, thì cũng chính là lúc quen dần với nỗi đau. Bóng hình ngày nào giờ cũng chỉ như là ảo ảnh, thỉnh thoảng chập chờn hiện về trong mỗi giấc mơ, nhạt nhòa, xa vời. Công việc, dòng chảy cuộc đời cuốn mình đi, vội vã. Cũng chẳng còn thời gian để có thể nghĩ đến khổ đau. Cũng chẳng còn tâm trí khi cứ thương hoài một người đã bỏ ta mà ra đi, khi cha mẹ sống một đời ta còn chưa kịp báo đáp. Nên thôi, vứt lại yêu thương của ngày đã xa xôi, cái gì qua được thì cứ cho qua, quên được thì cứ quên mà sống cho ngày hiện tại, sống cho trọn vẹn với những gì thương yêu.

Đến khi ta nhận ra bấy lâu nay vô tình đến lạ, bỏ quên đi những hanh hao ngày nắng cuối hạ, quên đi mất người dìu ta qua những chông chênh của cuộc sống, an ủi ta mà không cần lời nói, chẳng cần ta phải báo đáp lại. Người bên ta, nhẹ nhàng, mà ấm áp, thanh thản và bình yên. Người lặng ngắm nhìn ta, dìu ta đi qua những vấp ngã đầu đời, dạy cho ta biết đứng lên sau những vấp ngã, dạy cho ta biết rằng trong cuộc đời này, không phải ai cũng như ai. Người dạy ta rằng, khi một người ra đi khỏi cuộc đời ta, không có nghĩa là ta sẽ cô độc trên suốt hành trình còn lại. Người dạy cho ta cách mở lòng ra để có thể sống tiếp trong đường đời ngắn ngủi, người dạy ta rằng, đôi khi chỉ cần ta chạy xe chậm lại trên phố, sẽ kịp nhìn thấy một ánh mắt quan tâm mà người ta dành cho mình. Người cũng dạy ta rằng, yêu thương chẳng bao giờ kết thúc.
Xem thêm:

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

Tình yêu vụng trộm

Tháng ba, nắng vẫn oi , vẫn hối hả, vẫn rực rỡ, vẫn bồn chồn xúc cảm…Tháng ba, lất phất những hạt mưa đầu mùa như khiêu vũ, như góp mặt để mua vui. Tháng ba, em vẫn có anh ở đó, vẫn nhìn, vẫn thấy, vẫn nồng nàn sự yêu thương. Duy chỉ có một điều duy nhất vị trí của em bây giờ đã khác...
Mình đã lạc mất nhau giữa những bộn bề ghen tuông xốc nổi. Anh tạm trả cho em về với thế giới mà anh nghĩ nó vẫn bình yên như vốn dĩ. Ừ thì thế giới vẫn yên bình thật, chỉ có lòng em bộn bề sóng gió mà thôi. Lạc mất anh, lạc nỗi buồn, nỗi nhớ, lạc đi cả yêu thương.

Tình yêu vụng trộm

Tình yêu vụng trộm
Tình yêu vụng trộm
Rồi anh có được cô ấy, nhanh một cách choáng ngợp, đến vội vàng. Cô ấy khỏa lấp đi khoảng trống trong anh về em, cô ấy thay thế em để yêu anh, cô ấy thay thế em được anh yêu, cô ấy thay thế em bảo vệ anh, cô ấy thay thế em giữ lấy cả thế giới của em. Cả em và cô ấy đều xứng đáng được yêu. Vậy nên, anh đã yêu cả hai. Chua chát, ngọt bùi, cay đắng, cả em và anh đều có thể cảm nhận được. Anh trao cho cô ấy những cái ôm, sau lưng anh đan tay vào em. Anh cho cô ấy sự lãng mạn cả thế giới đều biết, sau lưng em thì vẫn có những ngọt ngào vụng trộm từ anh. Anh cho cô ấy niềm tin, anh lại gieo vào lòng em niềm hi vọng. Chúng ta vẫn đang yêu nhau như đã từng, nhưng vị trí của em bỗng chốc lại đổi khác...
Em tự thấy rằng mình sao xấu xa quá đỗi, em tự trách bản thân mình không tốt, em trượt dài trên những sai lầm của mình mà chẳng thể thấy đâu là đích đến để dừng lại. Đơn giản chỉ vì, cả anh và em, không ai chịu buông bỏ được lòng tham chiếm hữu của mình, không ai có thể dứt khoát được tình cảm của bản thân để rồi cho cả ba cứ phải xoáy sâu vào trong vòng tròn không điểm bắt đầu mà cũng chẳng thấy hồi kết thúc.

Anh vẫn muốn những khoảnh khắc được cùng với em, em thì vẫn muốn được yêu anh như em đã từng. Vậy ai là kẻ có lỗi? Liệu rồi chúng ta sẽ đi đến đâu khi cả hai đã quá đủ độ trưởng thành để có thể đoán được cái kết của một cuộc tình không chỉ hai người? Liệu rằng anh sẽ yêu cô ấy hay là em? Anh hãy lựa chọn đi, chỉ được yêu một người mà thôi…
Xem thêm:

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

Giả vờ mình đang rất ổn, có sao không?

Cuộc đời này liệu rằng có thật là chỉ có được trọn vẹn một nửa tình thương, một nửa mái nhà, một nửa niềm vui một nửa hạnh phúc không?
Liệu rằng nó sẽ dễ dàng hơn không nếu như nửa kia sẽ không thể nào có thể hàn gắn lại được, mà đau thương thì lại ngày càng chồng chất, ngày một cao hơn, cao hơn nữa. Liệu rằng nó sẽ có thể dễ thở hơn nếu như biết chấp nhận và giả vờ như là mình đang ôm trọn được cả một cái gì đó khá là trọn vẹn, của một cái gì đó, ở quá khứ, lâu rồi, và dường như là rất khó có thể mường tượng lại được, để có thể nhớ rằng ta đã từng có một gia đình trọn vẹn”.

Giả vờ một chút là mình đang rất ổn!

em vẫn ổn
Cứ mãi đoái hoài về quá khứ, nuối tiếc những gì mình đã trải qua và nghĩ về hiện tại, tương lai, liệu có chắc rằng mọi thứ đã quá dễ dàng với một cuộc sống mà mình đang sống không. Hay nó chỉ đơn thuần là một cuộc sống tạm bợ.
Bám víu để tồn tại!
Bám víu để trả ơn.
Bám víu để trả cái nghiệp mà mình đã gây ra ở kiếp trước!
Biết là rất khó để cho bản thân mình cơ hội để chấp nhận hiện thực quá ư là đau đớn này, nhưng, liệu rằng ta có thể thay đổi được điều gì không chứ. Liệu rằng nửa kia trọn vẹn có một lần chịu nhìn nhận đến những gì mà mình đã gây ra, đã làm tổn thương đến con cái của mình. Liệu rằng họ có biết được những suy nghĩ sâu kín của tụi nó không. Hay là họ chỉ luôn nghĩ đến bản thân mình, nghĩ đến cảm xúc dâng trào nhất thời mà quên đi rằng, những đứa con của họ cũng có tình cảm, cảm xúc của riêng mình? Và liệu rằng, những ám ảnh trong quá khứ mà họ gây ra đó có bám theo tụi nó đến khi trưởng thành, khi già đi không?
Rồi mai sau thì sao chứ? Khi con cái của họ đã lớn lên, cũng sẽ đi lấy chồng, lấy vợ. Vậy, liệu rằng gia đình của người yêu con cái họ có thể chấp nhận được chuyện này hay không, chuyện mà những đứa con ấy chỉ có được một nửa trọn vẹn của cuộc đời!
Rồi, liệu rằng con cái của họ sẽ cảm thấy như thế nào nếu như ngay trong ngày trọng đại, người đứng ở vị trí phụ huynh, lại chỉ có một nửa của gia đình. Tuy rằng, hiện tại vẫn luôn có một nửa của một nửa luôn dõi theo nhưng không hề chấp nhận để cho con cái mình được nhận cái mà người đời gọi là trọn vẹn hạnh phúc!
Phải chẳng cuộc đời của mình cũng giống như thế. Chỉ có thể tự an ủi bản thân mình, tự giả vờ chấp nhận rằng, mình cũng đang có trọn cả yêu thương, trọn vẹn cả hạnh phúc, trọn vẹn cả gia đình, trọn vẹn cả niềm vui. Nhưng đó chỉ là niềm trọn vẹn trong quá khứ...

Giả vờ một chút là mình đang rất ổn!

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Trở về quá khứ, ngày mà anh chưa xuất hiện

Anh hãy cứ đi tiếp trên con đường mà anh đã chọn với người con gái ấy, anh phải thật hạnh phúc, nghe không?
Thật lòng mà nói thì anh đã khiến cho em vô cùng thất vọng. Nhưng em không hối hận vì đã yêu anh, cũng chẳng nuối tiếc tuổi thanh xuân đã dâng hiến cho người, em chỉ tiếc rằng những niềm tin của mình đã đặt nhầm chỗ. Yêu một người đã khó nhưng để tin một người lại càng khó khăn hơn anh có biết không? Vậy mà em vẫn cứ ngờ nghệch đặt trọn niềm tin vào cái người ta gọi là tình yêu. Em cảm thấy mình thật thiệt thòi. Khi anh đi, em nhìn lại bản thân mình, em chẳng còn gì trong tay ngoài một thứ tình yêu đơn phương với người yêu cũ.

Trở về quá khứ, ngày mà anh chưa xuất hiện…

quá khứ
Em ngang bướng thế nào thì anh cũng biết rồi đấy. Khi em tổn thương cùng cực, em đã cũng chẳng nói ra, em chỉ biết im lặng. Em luôn làm những gì mình muốn và giấu nhẹm đi những nỗi đau. Ngày chia tay anh cũng vậy, em tỏ ra nhẹ nhàng và thanh thản, nhưng trong lòng em thì lại đổ vỡ, chân em như chùn lại không đứng vững nổi, đôi dòng nước mắt chỉ chực rơi, nhưng em vẫn đồng ý với lời đề nghị ấy. Em biết làm gì khi người muốn ra đi, em phải nói gì đây khi em không thể làm cho anh hạnh phúc. Em rất giỏi để che giấu cảm xúc, có lần anh đã phát cáu lên với sự lầm lì của em khi hai đứa xích mích, anh muốn em nói ra những băn khoăn trong lòng nhưng biết làm sao khi em lại quá đề cao lòng tự trọng?
Đã có những lúc em từng nghĩ rằng, nếu như ngày ấy em hạ thấp mình đi một chút, nhún nhường một chút, chạy đến ôm chặt lấy anh, nói rằng em rất cần anh, nói rằng anh đừng đi mà hãy ở lại với em có được không…thì có lẽ rằng anh cũng ở lại. Nhưng em đã không làm như thế, đối với em, lòng tự trọng của một đứa con gái không gì có thể thay thế và đánh đổi được nên cho dù đến phút cuối em vẫn chọn chứ không chọn anh và em cũng chưa từng hối hận.
Chia tay không phải vì em đã hết yêu mà là có lẽ vì em quá yêu anh à. Em vẫn biết ghen tuông khi thấy anh post những ảnh tình cảm với cô gái mới quen, vẫn biết lo lắng khi anh cập nhật status rằng anh đang ốm, vẫn thấy nhớ anh da diết mỗi lúc đêm về và em vẫn nhớ ngày chúng mình yêu nhau.
Còn trong anh thì sao? Có lẽ "cô ấy" đã khiến cho anh hạnh phúc và làm lu mờ đi hình ảnh của em, làm nhạt nhòa đi kí ức của đôi ta mất rồi. Em có buồn chút, có đau chút nhưng em đã chọn cách im lặng để cho anh thấy an lòng, để cho anh vẫn thấy một cô gái đầy tự trọng cho đến phút cuối, chấp nhận khổ đau cũng không chấp nhận thấp kém trong mắt của người mình yêu.

Em là như vậy đấy, em giấu giếm mọi thứ về mình nhưng cũng thật buồn khi người em đặt trọn tin yêu chưa bao giờ đủ kiên nhẫn để có thể tìm kiếm những nỗi buồn em che giấu đi, để chia sẻ và cảm thông hay ít nhất là ôm em vào lòng…
Xem thêm: bep tu catabep dien tu fasterbep hong ngoai