Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Yêu thương không bao giờ là kết thúc

Cuộc sống một chuỗi ngày dài và những vấn đề con người phải đối mặt. Đôi khi ta chẳng đủ tỉnh táo để có thể đưa ra được một quyết định. Nhưng, cũng đôi khi, ta lại giật mình nhìn lại, mọi thứ dường như cũng chẳng quá khó khăn như mình vẫn nghĩ. Có chăng là do chính bản thân mình đã đẩy mọi thứ tới mức khó hiểu ấy.

Yêu thương không bao giờ là kết thúc

Yêu thương không bao giờ là kết thúc
Yêu thương không bao giờ là kết thúc
Tình yêu cũng như thế, thỉnh thoảng vẫn cho rằng, chia tay người ta yêu thì sẽ mãi chẳng còn yêu được ai khác, chẳng còn thấy sự rung động trước một người nào khác. Thế là có những ngày, chìm đắm trong những vụn vỡ, chìm đắm trong men say, trong khói thuốc, trong vị đắng của ly cafe, trong những đêm dài không ngủ được...Cứ thế, đưa bản thân mình ra để hành hạ, rồi trách sao người vô tình, trách sao người bội bạc, lại trách chính bản thân mình không giữ nổi một bóng hình. Và thnh thoảng gặp một bóng người xa lạ, lại cứ tưởng rằng người ta đang đứng đợi mình ở đấy, chỉ cần mình chạy đến là lại tay trong tay như chưa bao giờ xa xôi....
Rồi đến một ngày, quen dần với việc làm mọi thứ chỉ một mình, quen dần với con đường không có người ta đồng hành, thì cũng chính là lúc quen dần với nỗi đau. Bóng hình ngày nào giờ cũng chỉ như là ảo ảnh, thỉnh thoảng chập chờn hiện về trong mỗi giấc mơ, nhạt nhòa, xa vời. Công việc, dòng chảy cuộc đời cuốn mình đi, vội vã. Cũng chẳng còn thời gian để có thể nghĩ đến khổ đau. Cũng chẳng còn tâm trí khi cứ thương hoài một người đã bỏ ta mà ra đi, khi cha mẹ sống một đời ta còn chưa kịp báo đáp. Nên thôi, vứt lại yêu thương của ngày đã xa xôi, cái gì qua được thì cứ cho qua, quên được thì cứ quên mà sống cho ngày hiện tại, sống cho trọn vẹn với những gì thương yêu.

Đến khi ta nhận ra bấy lâu nay vô tình đến lạ, bỏ quên đi những hanh hao ngày nắng cuối hạ, quên đi mất người dìu ta qua những chông chênh của cuộc sống, an ủi ta mà không cần lời nói, chẳng cần ta phải báo đáp lại. Người bên ta, nhẹ nhàng, mà ấm áp, thanh thản và bình yên. Người lặng ngắm nhìn ta, dìu ta đi qua những vấp ngã đầu đời, dạy cho ta biết đứng lên sau những vấp ngã, dạy cho ta biết rằng trong cuộc đời này, không phải ai cũng như ai. Người dạy ta rằng, khi một người ra đi khỏi cuộc đời ta, không có nghĩa là ta sẽ cô độc trên suốt hành trình còn lại. Người dạy cho ta cách mở lòng ra để có thể sống tiếp trong đường đời ngắn ngủi, người dạy ta rằng, đôi khi chỉ cần ta chạy xe chậm lại trên phố, sẽ kịp nhìn thấy một ánh mắt quan tâm mà người ta dành cho mình. Người cũng dạy ta rằng, yêu thương chẳng bao giờ kết thúc.
Xem thêm:

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Anh à! Em vẫn ổn

Một buổi chiều vàng nắng, những chiếc lá nhẹ rơi ngã bóng dài trên con đường quen thuộc, em đã đi qua không biết bao nhiêu lần nữa, lặng lẽ ngắm nhìn dòng người qua lại, bất giác em lại chợt nhớ về anh, nhớ vễ những kí ức tươi đẹp mà khi nhìn lại thì chỉ như mới hôm qua. Rất mới, rất vẹn nguyên, cảm giác đó giống như một giấc mộng, chỉ là giấc mộng quá dài và nó khiến cho em lạc vào giấc mơ ấy quá lâu để rồi muốn tự mình bước ra cũng không cách nào để có thể bước ra khỏi được giấc mơ đó. Bởi lẽ nó đã từng rất đẹp và yên bình.

Anh à! Em vẫn ổn…

Anh à! Em vẫn ổn
Anh à! Em vẫn ổn
Anh à, em cũng không biết rằng người ta cần bao nhiêu mạnh mẽ để có thể tự vượt qua ni đau, nỗi buồn và cả những mất mát từng có trong quá khứ? Riêng em, em cần rất nhiều mà có khi là không thể nào quên được, vì chính anh là người đã từng tồn tại, đã từng làm cho em cười, cũng chính anh là người đã lấy đi không ít những giọt nước mắt mặn chát trên khóe mi, thời gian mình yêu nhau chẳng là gì so với những cặp tình nhân khác trên thế gian này, ba năm quả thật không nhiều nhưng chí ít thì nó vẫn đã từng tồn tại, mà một khi đã tồn tại thì sẽ rất khó để có thể quên đi.
Em không phải là một người quá mạnh mẽ, cũng không phải một người có thể quên đi được một thứ gì đó một cách dễ dàng. Đối với em, mỗi thứ đều rất đáng quý, nhất là những thứ thuộc về anh, em luôn muốn được ôm giữ tất cả những gì còn sót lại đem cất giữ vào trong một góc của riêng em. Dù cho với anh nó chẳng có gì là quan trọng, cũng không hề đáng giá. Anh có thể phủi đi hết tất cả mọi thứ hoặc anh cũng có thể xem như chưa từng xuất hiện. Chia tay rồi, anh vội vàng nắm lấy một bàn tay khác. Chia tay rồi! Ừ, thì chia tay, em sẽ dùng thời gian rảnh của mình để có thể đọc sách, học đàn. Yêu thương chính bản thân mình hơn, vì em đã quên đi mất chính mình quá lâu rồi.
Nếu như một ngày nọ em gặp lại được anh, em có thể sẽ cười nói rất tươi, sẽ xem anh như một người lạ chưa từng quen biết. Anh cũng đừng bất ngờ khi em lại có thể bình tĩnh đến như thế, vì em muốn được tự bao bọc lấy mình để không phải bị tổn thương, không phải bị đau buồn bởi bất cứ một điều gì khác nữa. Với em thì một lần đã là quá đủ để cảm nhận được một ni đau. Chưa là gì, từng là gì, sẽ là gì...em sẽ không bận tâm đến. Chỉ muốn giấu bản thân mình thật kỹ sau cái lớp vỏ cứng rắn ấy, rồi khi ngồi một mình nghe một bản nhạc quen thuộc em sẽ có thể khóc, sẽ để cho nước mắt ấy tự chảy xuống một cách tự nhiên...rồi sẽ lại tự an ủi mình rằng mọi thứ rồi sẽ qua thôi.

Một năm, hai năm, ba năm hay có thể dài hơn...em không biết chắc mình sẽ quên được anh như anh đã từng làm với em, nhưng em vẫn sẽ là em mà anh từng quen biết, cô bé nói nhiều, nhát gan nhưng lại rất hay mạnh miệng. Có những câu phát biểu ngẫu nhiên, vô duyên rồi khiến cho tất cả bật cười, em cũng sẽ cười. Nụ cười rất chân thật anh ạ, em sẽ nhẹ nhàng để quên đi hết mọi thứ, em vẫn luôn ngày ngày tự nói với bản thân mình rằng mọi thứ vẫn bình thường và em sẽ làm được. Dù cho thời gian đầu có thể em sẽ phải cố gắng rất nhiều và sẽ phải rất nhiều lần hơn nữa…
Xem thêm:

Nỗi đau này anh đâu có thấu

Người ta vẫn thường hay bảo rằng thời gian sẽ có thể làm lành tất cả mọi vết thương, nhưng nó dường như chỉ khiến cho em thêm u mị trong những xúc cảm không khứ hồi. Dẫu biết rằng nó thật viễn vông, điên cuồng dại dột vậy mà em vẫn chẳng thể thoát ra được…Thật khó để có thể làm quen được với một người xa lạ, nhưng còn khó hơn gấp ngàn lần khi phải giả vờ xa lạ với một người đã từng rất thân quen.

Nỗi đau này anh đâu có thấu

Nỗi đau này anh đâu có thấu
Nỗi đau này anh đâu có thấu
Bẵng đi một thời gian, chắc cũng khoảng 1 năm gì đó, chúng ta gặp lại nhau, đối diện với nhau như đồng nghiệp. Em cố gượng cười một cách kiêu hãnh như khi anh buông tay em. Em nói năng đầy tự tin như thể là giữa chúng ta chưa hề có ký ức. Em rạng ngời như em chưa từng bi lụy…Tất cả chỉ để che giấu đi trái tim đang réo rắt gọi tên anh!
Còn anh? Anh thờ ơ cứ như đôi ta chưa từng gặp gỡ. Anh bỏ ngoài tai tất cả những câu nói của em cứ như em là một vật thể lạ chẳng đáng để cho anh phải quan tâm. Anh chẳng hề mở miệng với em lấy một từ dẫu chỉ là câu chào hỏi. Những gì em nhận được từ anh chỉ là cảm giác giá lạnh đang tỏa ra một cách đáng sợ từ chính con người anh.
Em đã từng nghĩ rằng sẽ chẳng có điều gì có thể khiến cho em rung động thêm lần nữa khi đối diện trước mặt anh. Vậy mà em lại thấy tim mình nhói lên từng cơn theo những cử chỉ của anh. Anh bây giờ khác quá! Lạnh nhạt, hững hờ, vô tâm - chẳng hề giống anh của ngày xưa - nồng nàn, ấm áp, chân thành.
Sài Gòn bỗng đổ mưa! Mưa giữa tháng 3 nắng nóng này ư? Sao nó lại tréo ngoe giống như hoàn cảnh của em thế không biết? Mọi người bảo rằng anh có người yêu, là một cô gái xinh xắn nào đó mà em chẳng hề biết và cũng không bao giờ muốn biết. Em đã từng tưởng tượng ra cảnh một ngày gặp anh giữa phố, anh tay trong tay với một cô gái nào đấy không phải em và em sẽ mỉm cười để cầu chúc cho anh hạnh phúc. Thế mà giờ đây, chỉ mới nghe nói tới anh có người mới thôi tim em đã toang hoác một vết thương, cảm xúc không thể gọi thành tên, chỉ biết rằng: Em đau!
Em lao vội ra đường giữa cơn mưa chỉ với một mong muốn nhỏ nhoi rằng những hạt mưa sẽ cuốn trôi đi hết tất cả những thương tổn mà bấy lâu nay em đã cố che giấu chính bản thân mình. Em lục tìm và bới tung tất cả những ký ức thuộc về anh và em, nhưng mọi thứ cứ như làn nước trong lòng bàn tay vậy. Dù có cố gắng nắm lấy nhau như thế nào thì nó cũng theo kẽ hở của bàn tay mà trôi đi mất. Đúng thôi, kẽ hở của đôi tay này đâu từng thuộc về anh. Em chợt nhận ra rằng, tản văn xưa anh viết là để dành cho cô gái ấy, vậy mà em lại cứ ngây ngô để rồi ngộ nhận rằng những cảm xúc ấy anh dành riêng cho em. Em cứ như người điên giữa trần gian khi em không thể nào chấp nhận được một điều rằng anh đã có người mới!
Cái cảm giác người yêu cũ có người yêu mới là đây sao? Là muốn nhớ cũng không được nhớ, muốn quên cũng chẳng thể quên. Là muốn được bấu víu vào một mảnh ký ức nào đó để có thể sống sót trong khoảnh khắc này nhưng liệu rằng có mảnh vỡ nào trong quá khứ ấy thuộc về em không?

Mưa đã tạnh, cả người em cũng ướt sũng nhưng chỉ một thoáng chốc nó sẽ lại khô như lúc ban đầu. Còn nỗi đau này liệu có được hong khô?
Xem thêm: