Hiển thị các bài đăng có nhãn bếp điện hồng ngoại. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bếp điện hồng ngoại. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Anh à! Em vẫn ổn

Một buổi chiều vàng nắng, những chiếc lá nhẹ rơi ngã bóng dài trên con đường quen thuộc, em đã đi qua không biết bao nhiêu lần nữa, lặng lẽ ngắm nhìn dòng người qua lại, bất giác em lại chợt nhớ về anh, nhớ vễ những kí ức tươi đẹp mà khi nhìn lại thì chỉ như mới hôm qua. Rất mới, rất vẹn nguyên, cảm giác đó giống như một giấc mộng, chỉ là giấc mộng quá dài và nó khiến cho em lạc vào giấc mơ ấy quá lâu để rồi muốn tự mình bước ra cũng không cách nào để có thể bước ra khỏi được giấc mơ đó. Bởi lẽ nó đã từng rất đẹp và yên bình.

Anh à! Em vẫn ổn…

Anh à! Em vẫn ổn
Anh à! Em vẫn ổn
Anh à, em cũng không biết rằng người ta cần bao nhiêu mạnh mẽ để có thể tự vượt qua ni đau, nỗi buồn và cả những mất mát từng có trong quá khứ? Riêng em, em cần rất nhiều mà có khi là không thể nào quên được, vì chính anh là người đã từng tồn tại, đã từng làm cho em cười, cũng chính anh là người đã lấy đi không ít những giọt nước mắt mặn chát trên khóe mi, thời gian mình yêu nhau chẳng là gì so với những cặp tình nhân khác trên thế gian này, ba năm quả thật không nhiều nhưng chí ít thì nó vẫn đã từng tồn tại, mà một khi đã tồn tại thì sẽ rất khó để có thể quên đi.
Em không phải là một người quá mạnh mẽ, cũng không phải một người có thể quên đi được một thứ gì đó một cách dễ dàng. Đối với em, mỗi thứ đều rất đáng quý, nhất là những thứ thuộc về anh, em luôn muốn được ôm giữ tất cả những gì còn sót lại đem cất giữ vào trong một góc của riêng em. Dù cho với anh nó chẳng có gì là quan trọng, cũng không hề đáng giá. Anh có thể phủi đi hết tất cả mọi thứ hoặc anh cũng có thể xem như chưa từng xuất hiện. Chia tay rồi, anh vội vàng nắm lấy một bàn tay khác. Chia tay rồi! Ừ, thì chia tay, em sẽ dùng thời gian rảnh của mình để có thể đọc sách, học đàn. Yêu thương chính bản thân mình hơn, vì em đã quên đi mất chính mình quá lâu rồi.
Nếu như một ngày nọ em gặp lại được anh, em có thể sẽ cười nói rất tươi, sẽ xem anh như một người lạ chưa từng quen biết. Anh cũng đừng bất ngờ khi em lại có thể bình tĩnh đến như thế, vì em muốn được tự bao bọc lấy mình để không phải bị tổn thương, không phải bị đau buồn bởi bất cứ một điều gì khác nữa. Với em thì một lần đã là quá đủ để cảm nhận được một ni đau. Chưa là gì, từng là gì, sẽ là gì...em sẽ không bận tâm đến. Chỉ muốn giấu bản thân mình thật kỹ sau cái lớp vỏ cứng rắn ấy, rồi khi ngồi một mình nghe một bản nhạc quen thuộc em sẽ có thể khóc, sẽ để cho nước mắt ấy tự chảy xuống một cách tự nhiên...rồi sẽ lại tự an ủi mình rằng mọi thứ rồi sẽ qua thôi.

Một năm, hai năm, ba năm hay có thể dài hơn...em không biết chắc mình sẽ quên được anh như anh đã từng làm với em, nhưng em vẫn sẽ là em mà anh từng quen biết, cô bé nói nhiều, nhát gan nhưng lại rất hay mạnh miệng. Có những câu phát biểu ngẫu nhiên, vô duyên rồi khiến cho tất cả bật cười, em cũng sẽ cười. Nụ cười rất chân thật anh ạ, em sẽ nhẹ nhàng để quên đi hết mọi thứ, em vẫn luôn ngày ngày tự nói với bản thân mình rằng mọi thứ vẫn bình thường và em sẽ làm được. Dù cho thời gian đầu có thể em sẽ phải cố gắng rất nhiều và sẽ phải rất nhiều lần hơn nữa…
Xem thêm:

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Đặt tên cho cảm xúc…

Trong một vài trường hợp, cái ôm còn có nguồn sức mạnh lớn hơn cả hàng triệu lời có cánh và giá trị hơn cả núi quà đắt tiền. Nhất là khi người nhận được cái ôm đó đang phải trải qua những nỗi đau âm ỉ trong lòng, những trống rỗng vô hình, và cả sự bất lực nữa...

Đặt tên cho cảm xúc…

Đặt tên cho cảm xúc…
Cái ôm thứ nhất: Tôi nhớ hồi đó vẫn còn đang học lớp 4. Tôi sống trong một xóm nhỏ được bao bọc xung quanh bởi lũy tre làng xanh mát. Hôm đó, tôi đi học về, thấy bố đang đứng trên cái cầu gỗ cà tàng bắc ngang qua con mương ra cánh đồng phía trước nhà ông bà nội. Tôi đã nói với bố là tôi đã đạt được danh hiệu học sinh giỏi và được cử đi học bồi dưỡng với các bạn vào chủ nhật hàng tuần. Bố reo lên tỏ vẻ vui mừng sung sướng ôm tôi vào trong lòng. Lúc đó, tôi vẫn nhớ là tôi thấy xót xa lắm. Vì lúc choàng tay ôm lưng bố, tôi thấy bố gầy quá, gầy ơi là gầy. Vòng tay của tôi ôm ngang lưng bố sao mà rộng quá, rộng ơi là rộng.
Khi nhớ lại những lần bố chạy tất tả trên đường mỗi khi vụ mùa về, nhớ tới những lúc Bố phơi rơm ngoài cánh đồng giữa trưa nắng gay gắt, rồi những lần bố buồn buồn nhìn hai anh em tôi chơi trò bắn bi ngay trước cổng nhà, những cái áo sờn bạc, đôi gò má hốc hác. Tôi cảm thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng, nhưng miệng vẫn cười rất tươi...Nhưng chẳng hiểu sao dù sau bao nhiêu năm trôi qua, tôi vẫn nhớ như in cái ôm ấm áp đó của bố, và vòng tay rộng thênh thang của một đứa con gái khi mới 9 tuổi.
Cái ôm thứ hai: Đó là khi mà tôi có thể thấu hiểu được mọi ngóc ngách của câu: "Khi vấp phải thất bại đầu đời, người ta sẽ không còn sung sướng và bình yên nữa". Tôi trở nên vô cùng yếu đuối, tuyệt vọng đến mức thảm thương. Cái gì là sự kiêu ngạo, là tự trọng, là kiêu hãnh, tôi đều vứt bỏ hết. Để rồi tôi chợt thấy rằng mình thật kém cỏi và thất bại đúng nghĩa. Đó chính là những tháng ngày thật khủng khiếp. Nhưng chính trong khoảng thời gian đó, tôi mới hiểu được hết ý nghĩa đích thực của một cái ôm. Đó chính là một buổi chiều mùa hạ nắng khô khốc. Tôi nói với Bố tôi rằng con thất bại thật rồi. Tôi chợt òa khóc…
Bố nhẹ nhàng ôm tôi vào trong lòng, một tay vỗ vỗ lưng tôi, một tay vuốt ve mái tóc của tôi và không nói gì cả. Tôi không nhớ mình đã khóc trong bao lâu, đã la hét những gì. Nhưng tôi vẫn nhớ rằng cái ôm của Bố rất ấm, và tôi cảm thấy lòng mình dịu đi rất nhiều. Tôi biết sự thất bại của mình đã được chia sẻ. Và dù không thể kéo tôi lên khỏi vực sâu của vấn đề, nhưng cái ôm đó của Bố đã giữ lại tôi không bị rơi xuống đáy vực.
Cái ôm thứ ba: Đó chính là khi tôi hụt hẫng, tuyệt vọng về chuyện của gia đình của mình. Tôi khóc…chưa bao giờ tôi cảm thấy gia đình của mình lại rơi vào tình huống bế tắc như lúc này, tôi thấy thật tồi tệ. Tim tôi như bị hàng tấn xi măng đè bẹp xuống. Chính lúc đó Bố đã ôm tôi vào trong lòng. Tôi gục đầu vào ngực Bố, khóc hu hu. Bố xoa đầu tôi...
Ba cái ôm đó đã cho tôi ba bài học lớn của trái tim. Và tôi hiểu được nỗi bất hạnh lớn nhất của cuộc đời không phải là sự mất mát, mà chính là không có được một sự sẻ chia, dù đơn giản nhất, như một cái ôm từ ai đó trong cuộc đời này.
Đã lâu lắm rồi tôi không còn được cảm nhận được những cái ôm, những cái xoa đầu như thế. Tôi thèm khát cái cảm xúc đó, để rồi khi cảm nhận được sự thân quen, sự ấm áp vương vấn đâu đây thì lại chính là lúc con tim mình thật yếu đuối. Tôi cố gắng tìm kiếm và tận hưởng sự gần gũi thân thuộc, tôi mong muốn cái cảm xúc đó hàng ngày, tôi sợ nó sẽ biến mất, tôi sợ rằng lại phải đánh mất thứ cảm xúc không biết gọi tên là gì vì đã từ lâu hơi ấm đó quá xa vời và không còn hiện hữu nữa.

Dù biết điều đó là sai nhưng tôi vẫn muốn níu giữ, dù biết đó chỉ là do tôi tự ngộ nhận nhưng tôi lại không thể nào kìm nén được suy nghĩ là tôi cần cái cảm giác đó. Chỉ mong rằng nó sẽ mãi ở ngay đó, không bao giờ mất đi…
Xem thêm:

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

Thử buông tay một lần

Bởi vẫn còn hi vọng nên mới đau như vậy, bởi thời gian đã dành chiến thắng, bởi xa cách đã chiến thắng, xa cách giữa hai trái tim chứ không phải là xa cách về thời gian hay nơi ở và bởi... sinh ra định mệnh đã trớ trêu mãi mãi chúng ra không dành cho nhau.
Em đã từng yêu, yêu một cách say đắm, yêu điên cuồng. Tưởng chừng như có thể hi sinh tất cả để có thể được anh yêu thương, chở che. Nhưng dường như cái gì quá hoàn hảo, quá chắc chắn thường cũng sẽ rất dễ tan vỡ. Có ai biết trước được chữ "ngờ", em thì lại là người đầu tiên nghĩ đến hai chữ "chia tay".

Thử buông tay một lần

Thử buông tay một lần

Tình yêu đến chóng rồi cũng vụt qua nhanh bởi những nỗi nhớ dày vò con người. Lang thang đâu đó trên con đường hai ta đã từng đi qua, nhưng giờ đây chỉ có một mình em cô độc, lạc lõng giữa thế giới rộng lớn. Con đường ấy, hôm nay sao mà hiu hắt, xa xôi quá đỗi. Em sợ lắm. Hình ảnh của anh hiện lên rồi lại tan biến như muốn thử thách em. Yêu xa…Có phải em không đủ kiên nhẫn chăng?
Bởi tình yêu sinh ra là dành để nhớ, để đau khổ, để rồi hạnh phúc khi gặp lại. Nhưng giờ đây mỗi lần gặp anh cảm giác ấy lại nhạt dần, tưởng chừng như sẽ ôm chầm lấy nhau mà khóc cho thoả đi những ngày nhớ mong, nhưng không...chỉ biết đứng nhìn nhau. Trong khoảnh khắc đó, con tim như chạnh lại, vụn vỡ ra, bởi cảm giác này, cảm giác pha chút xa lạ, pha chút hụt hẫng.
Từ bỏ? Không phải là một từ đơn giản để có thể nói ra khi bạn đã từng có cảm giác yêu. Một dấu chấm đơn giản, nhẹ nhàng, nhỏ bé nhưng sao nỡ có thể đặt bút bởi những gì đã có phía trước, bởi những yêu thương đã dày công thêu dệt.
Tình yêu không chỉ là cảm xúc yêu hay không yêu mà nó còn là tình nghĩa. Tình nghĩa là thứ khiến cho con người ra đau khổ nhất, dằn vặt nhất. Nó là con dao sắc biến tình yêu của người này thành sự căm giận, biến người kia thành một kẻ phản bội.
Phải làm thế nào đây? Những câu hỏi không lời đáp. Ai dám trả lời? Còn yêu hay không yêu? Cảm giác ấy thật hay chỉ là nhất thời?
Rốt cuộc thì sẽ về đâu? Ai dám nói trước là đã hết yêu. Mặc dù cho cảm giác đang nhạt dần nhưng sau mỗi lần nghĩ đến trái tim lại chùn lại, yếu đuối hẳn bởi còn yêu, còn cần, còn nhớ nhung nhưng cảm giác ấy rõ ràng rồi mờ dần, rồi lại rõ ràng, mờ dần. Đôi lúc thì cảm thấy hạnh phúc, đôi lúc thì lại cảm thấy nhạt nhoà như một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại. Mệt mỏi.

Buông tay nhé! Liệu rằng mai này có hối hận hay không? Nắm đi, lỡ mai này lại cần đến thì biết phải làm sao? Con người đúng thật là quá tham lam. Đấy đâu còn được gọi là tình yêu. Đó cũng chỉ là sự thoã mãn bản thân. Thôi thì hãy cứ thử buông tay một lần. Đừng nghĩ như vậy là để kết thúc mà là để quên đi, quên đi tất cả để có thể bắt đầu lại từ đầu, để cho con tim có thời gian để nhìn nhận lại tất cả.
Xem thêm: