Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Làm người phải biết từ bỏ và lãng quên

Nếu như anh tạm ngừng việc so sánh em với người con gái anh yêu thì có lẽ là anh đã yêu em một cách thực sự rồi đấy. Chuyện tình yêu, cũng có khi kết thúc thật nhẹ nhàng và bình thản, đến độ không thể nào bật khóc. Anh ạ!
Em vẫn còn nhớ khi xưa, vào một buổi chiều cuối hạ, nghe tiếng ve kêu, phượng nở, mưa gió thoáng qua. Trong cái khung cảnh lãng mạn ấy, anh còn nhớ không? Lúc đó em muốn cả cuộc đời này được tựa vào anh mỗi ngày, được dựa dẫm vào anh mỗi khi cảm thấy mình yếu đuối, bị tổn thương. Anh cười cười, vừa co chân chạy vừa nói với em rằng: "Em giảm cân đi đã"

Làm người phải biết tbỏ và lãng quên

Làm người phải biết từ bỏ và lãng quên
Làm người phải biết từ bỏ và lãng quên

Tất cả những kí ức đó cứ hiện hữu trong trái tim em. Mỗi khi đi ngang qua bến xe: nơi em thường háo hức, thấp thỏm đợi anh. Hay những con đường đầy nắng và gió mà khi xưa em vừa thở vừa chạy theo gót chân của người em yêu. Nhưng anh ạ, lúc đó anh đi quá nhanh, em đã cố gắng cả một chặng đường dài rồi mà vẫn không thể theo kịp, bây giờ vẫn vậy, em mệt quá. Đời mà, đôi khi đâu phải cứ muốn và cố gắng là được, phải không anh?
Bây giờ thì sao? em đã đủ độ gầy gò rồi đấy. Vậy thì anh có còn quay về để em được dựa dẫm vào anh như chúng mình đã từng hứa hay không? Em là một đứa con gái rất tin vào "tình yêu" và cổ tích. Nhưng chẳng bao giờ em tin rằng nàng Bạch Tuyết sẽ tỉnh dậy khi được chàng hoàng tử hôn say đắm đâu anh. Điều em tin là: Hoàng Tử và Phù Thủy sẽ được sống bên nhau trọn đời trọn kiếp cơ. Nếu như Bạch Tuyết không tồn tại thì liệu rằng anh có cho Phù Thủy là em một cơ hội được không? Có thể là do em dối lòng và không chấp nhận được sự thật thôi. Nhưng anh ơi, bà ấy tuy độc ác nhưng cũng đã vì người mình yêu mà bất chấp tất cả, ngay cả mạng sống của mình cơ mà. Một cái kết hoàn hảo cho một cuộc tình, nhân vật phản diện vẫn là người phải bỏ cuộc. Phù Thủy đã từ bỏ rồi, em cũng vậy nhé!
Tình yêu vốn dĩ là tình cảm của hai người tạo thành cơ mà, sao lại chỉ có mình em cố gắng thực hiện. Tình cảm anh dành cho em như một cốc nước nóng giữa mùa hè ngột ngạt vậy! Anh bảo rằng em cầm vào uống nó kiểu gì đây? Như một con tắc ngơ uống nước nóng vào mùa này cho bỏng tim sao? Xin lỗi! Em không đủ can đảm để có thể diễn xiếc cùng với cốc nước nóng cho anh xem nữa rồi. Nhìn em bây giờ có khác nào con hề không anh? Đừng nhìn vào lớp cải trang bên ngoài mà tưởng lúc nào nó cũng vui vẻ, vô tư anh ạ! H cũng là người, cũng đều sẽ biết buồn đấy!

Từ bỏ đi thứ tình cảm không thuộc về mình và lãng quên đi người không cần mình. T bỏ thì em có thể làm được, nhưng đừng bắt em lãng quên nhé. Cho em để lại một chút kí ức về anh thôi, dù mơ hồ, mờ nhạt cũng đã đủ lắm rồi. Người em đã, đang và sẽ mãi yêu ạ!
Xem thêm:

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Em có giá bao nhiêu?

Em có thể trả lời câu hỏi này của anh trong bao lâu? Hãy trả lời anh thật lòng đi! Em có giá bao nhiêu? Có thể em sẽ trả lời rằng: "Không, em là vô giá, không ai có thể mua được em". Đúng! Không ai có thể mua được em nhưng em đang bán em đấy, em có biết không? Em đang bán em với những mức giá mà em cho là hợp lý. Vậy cái giá đó là bao nhiêu?

Em có giá bao nhiêu?

Em có giá bao nhiêu?
Có người sẽ bán mình với giá chỉ bằng một thói quen. Rõ ràng hết cảm xúc với nhau rồi nhưng vì thói quen mà vẫn không thể dứt ra khỏi được mối quan hệ nhạt nhẽo ấy. Vì lo sợ không tìm thấy ai "mua" mình với mức giá cao hơn. Vì sợ cô đơn, sợ thành một thứ hàng tồn kho, hàng ế.
Lại có người chỉ bán mình với giá bằng những nỗi đau, bị đánh đập, bạo lực, bị bạo hành tinh thần bằng sự lăng nhăng và lập lờ của kẻ khác. Chấp nhận nỗi đau rồi đổ lỗi cho tình yêu mà quên đi rằng nếu đã là tình yêu, chúng ta phải cảm nhận được hạnh phúc, thoả mãn. Không có cái khi mà gọi là tình yêu mà lại khiến cho ta đau khổ. Thứ khiến cho ta đau khổ thì sẽ không được gọi là tình yêu mà phải gọi là nhục hình, là hành xác.
Có cô gái nhỏ hai con vật vã ngồi khóc kể rằng chồng em hết yêu em rồi. Anh ta ngang nhiên cặp bồ, đi nhà nghỉ. Anh ta về đánh đập em. Nhưng vì con mà em không thể ly dị. Rồi em nghĩ rằng em đang bán cuộc đời của mình bằng tương lai của hai đứa con cần có bố. Thật ngớ ngẩn khi em nghĩ thế. Em chỉ có thể chấp nhận được thực tại này nếu như bản thân em bị phụ thuộc vào kinh tế, em bất tài, em vô dụng. Em không tự nuôi nổi bản thân mình thì đương nhiên, em phải chịu kiếp trâu ngựa, osin này. Bằng em tự kiếm sống nuôi mình, nuôi con được mà vẫn phải bám víu lấy cuộc hôn nhân đó thì em nghĩ là em đang giết cả em lẫn hai con mình. Giữa việc con có bố với việc con sinh ra trong một gia đình không tình yêu, không tử tế, không hạnh phúc thì nó cũng không khác gì tra tấn cả đời với chúng.
Lại có một cô gái nhỏ hỏi anh: "Anh ơi, em không biết phải làm sao nữa. Em yêu anh ấy nhưng anh ấy cứ thờ ơ với em, anh ấy không quan tâm tới em. Em có nên tiếp tục hay không? Có khi nào anh ấy tỉnh ngộ mà quay lại với em không? Bởi nếu bảo em bỏ anh ta thì em không làm được". Trời ạ, nếu như biết ăn vào sẽ ngộ độc thì sao em còn cố ăn? Không lẽ cuộc đời của em không có anh ta là em sẽ chẳng có gì nữa sao? Em không ngu đần, sứt môi, lồi rốn, em không phải thứ cho không biếu không? Sao lại lo không có chàng trai nào trân trọng em? Thật sự là buồn khi phải nói rằng nếu em như thế, giá của em quả là vô giá trị.
Hay có cô gái nọ lại bảo anh rằng: "Em chẳng cần danh phận. Em chỉ cần anh ấy yêu em. Dù cho anh ấy đã có vợ" thì em ơi, giá của em cũng thật bèo. Bởi xét cho cùng thì em cũng chỉ là thứ đồ thêm cho phong phú cuộc đời của gã đàn ông nọ. Và vô tình, vợ anh ta cũng đã bị em làm cho mất giá.
Tôi bảo này, em ạ, giá trị của em không phải là nằm ở việc họ bỏ ra bao nhiêu để mua em mà nó nằm ở việc em định giá bản thân mình như thế nào. Tôi chẳng nói về những cô gái thực dụng làm gì, dù họ mới là những người định giá rất rõ ràng. Như phải có SH mới yêu, như phải đi xế hộp, nhà biệt thự hay là con của ông này bà nọ. Nhưng thấy không, họ có thể định giá được bản thân họ. Như thẻ Visa vài chục triệu, một căn hộ blah blah và đổi lại, họ yêu, cung phụng, chiều chuộng bằng tất thảy thân xác của họ. Thì họ cũng đáng giá hơn là những cô gái đang khổ sở, vật vã vì cái gọi là tình yêu. Thật đấy! Đừng mơ mộng nữa.

Rồi, giờ thì em có thể trả lời câu hỏi của tôi một cách thật lòng, em sẽ bán em với giá bao nhiêu?
Xem thêm:

Sự bản lĩnh của đàn ông

Là đàn ông - đừng nghe những lưỡng lời phù phiếm, đừng tin vào những lời than thở bi ai của những người đàn bà mà đó không phải là vợ của mình rồi tự cho mình cái bản lĩnh “cứu khổ cứu nạn” để cho người phụ nữ của mình phải đau.

Sự bản lĩnh của đàn ông

Sự bản lĩnh của đàn ông
Là đàn ông - đừng nhỏ nhen, ích kỷ, làm ra vẻ đáng thương, chỉ sống cho bản thân mình mà có quyền làm khổ người khác.
Là đàn ông – nếu giúp được ai cái gì thì giúp. Đừng làm xong rồi đi kể lể công trạng, huênh hoang với người khác sự vĩ đại của bản thân, như vậy thì hèn lắm. Đã có lòng thì ắt người khác sẽ có thể cảm nhận được và sẽ trân trọng.
Là đàn ông – đừng bi lụy vì tình, sống chết vì yêu thì thật không đáng để tôn trọng một chút nào cả. Ngay cả bản thân họ mà họ còn coi thường thì có chắc họ sẽ không làm đau người con gái họ yêu không? làm hại người thân của chính họ không cơ chứ?
Là đàn ông - ngoại tình là điều đương nhiên sao? Con người thì ai cũng có những nhục dục – kể cả đàn ông đàn bà đều có cả. Quan trọng biết dừng lại ở đâu, đâu là hạnh phúc, đâu là gia đình, đâu là điểm tựa vững chắc và đâu chỉ đơn giản là cơn say nắng qua đường. Chơi được thì chịu được, đừng để đến lúc quá muộn thì mới quay đầu là bờ nhưng ai ngờ lại là biển. Nhớ nhé!
Là đàn ông – thì đừng lên mạng xã hội kêu ca, cảm thán,…nói xấu người này, nói xấu người kia. Khi yêu hay hết yêu rồi thì cũng nên tôn trọng nhau, mạng xã hội không phải là một bãi rác để lên án người kháckiểu như không ăn được thì đạp đổ ấy”. Khi đã có vợ, mạng xã hội cũng không phải là nơi để cho bạn lên đó trêu hoa, ghẹo nguyệt. Điều đó chỉ làm cho vợ và những người bị ghẹo đó cảm thấy anh là một người đàn ông chẳng ra gì thôi.
Là đàn ông - đâu thể hiểu được nỗi khổ của người phụ nữ mang thai, 9 tháng 10 ngày với những thay đổi trong cơ thể khi họ mang trong mình một mầm sống. Họ sẽ mệt mỏi, họ vất vả từng ngày nên đâu thể khi nào cũng khỏe mạnh vui tươi để chiều được các anh. Phải hiểu, phải thông cảm và sẻ chia cùng nhau chứ.
Đã thành người chồng, người gánh vác trọng trách của cả một gia đình cớ sao còn để cho người phụ nữ mình yêu thương phải rơi nước mắt. Nam nữ bình đẳng cơ mà, tại sao vợ cũng đi làm một ngày 8 tiếng về còn cả một núi việc gia đình, hay là phụ nữ kiếm tiền ít hơn nên họ phải làm vậy giống như vậy một điều đương nhiên mà trong cái đầu những người đàn ông gia trưởng đã mặc định như vậy. Người phụ nữ sinh ra đã là một thiệt thòi. Đâu có quy định nào nói rằng phụ nữ sinh ra là phải nấu ăn, phụ nữ phải làm công việc gia đình, phụ nữ phải như thế này, như thế kia. Họ được sinh ra từ chiếc xương sườn của người đàn ông cơ mà - họ nhỏ bé lắm, họ cần phải được bảo vệ, chở che đấy.
Là đàn ông – hãy bãn lĩnh lên nhé.

Đừng để cho người ta đánh giá rằng bên ngoài là thân hình của một thằng đàn ông nhưng ẩn chứa bên trong lại là tính cách của một con đàn bà...không hơn không kém.
Xem thêm: